Trong thời kỳ đầy sợ hãi này, bạn có thể thực sự tin cậy nơi ai?
“Chớ nhờ-cậy nơi các vua-chúa, cũng đừng nhờ-cậy nơi con loài người, là nơi không có sự tiếp-trợ” (THI-THIÊN 146:3).
1. Thời kỳ của chúng ta có đặc tính gì và cho thấy chúng ta cần có gì?
Khi chúng ta còn là con trẻ và mỗi khi sợ hãi, chúng ta chạy đến cha mẹ đầy yêu thương để tìm sự an ủi và che chở, bởi vì chúng ta tin cậy nơi họ. Khi trưởng thành, chúng ta cũng cần có những người mà chúng ta có thể tin cậy. Nhất là trong thời kỳ này là thời có nhiều sự kinh hãi đang xảy ra. Bàn luận về thời kỳ của chúng ta, một tờ báo Đức nói: “Thế gian nay đầy sự sợ hãi như chưa từng có”. Đã nhiều lần các chính khách, các ký giả và những người khác bày tỏ sự sợ hãi của họ trước những vấn đề trầm trọng mà nhân loại ngày nay hiện đang phải đương đầu.
2. Sự sợ hãi và thiếu tin cậy đã được tiên tri thế nào về thế hệ này?
2 Những lời bình luận ấy phản ảnh điều mà Giê-su Christ đã tiên tri về thời kỳ của chúng ta khi ngài nói là thời kỳ này sẽ được đánh dấu bởi việc “dân các nước sầu-não rối-loạn... Người ta nhơn trong khi đợi việc hung-dữ xảy ra cho thế-gian, thì thất-kinh mất vía” (Lu-ca 21:25, 26). Kinh-thánh báo trước rằng trong “ngày sau-rốt, sẽ có những thời-kỳ khó-khăn” và người ta sẽ «tư-kỷ, không tin-kính, hay phao-vu và lường thầy phản bạn». Những lời này cho thấy đặc tính của thời kỳ chúng ta sẽ là một sự thiếu tin cậy trầm trọng (I Ti-mô-thê 3:1-4).
Sự tin cậy giảm bớt
3. Có bằng chứng gì cho thấy là sự tin cậy đã mất đi trong thời kỳ chúng ta?
3 Trong thời kỳ đầy sợ hãi này, chúng ta rất cần những người mà chúng ta có thể tin cậy, những người trung tín, giúp đỡ trong lúc cần. Nhưng nhiều người cảm thấy bị bỏ rơi bởi những người họ đã tin cậy. Một tờ báo của xứ nọ đã tuyên bố: “Dân chúng không tin cậy hầu hết các cơ quan công quyền”. Những người ít được tín nhiệm nhất là các lãnh tụ chính trị và thương mại. Sự ngờ vực gia tăng trong phạm vi gia đình, như tỉ số ly dị cao cho thấy. Tại nhiều nước có một vụ ly dị trong số ba cuộc kết hôn, ngay cả trong số hai cuộc kết hôn. Tại một xứ nọ, 70% các cuộc hôn nhân mới trong vòng mười năm chấm dứt bằng sự ly dị! Vì vậy, sự tin cậy đang mất đi. Sự nghi ngờ chiếm chỗ sự tin cậy. Không còn lạ gì nữa khi nghe một người kia nói: “Tôi không tin ai nữa hết”.
4. Nhiều người trẻ còn ít tuổi bị ảnh hưởng thế nào bởi sự sợ hãi?
4 Ngày nay có nhiều sự nghi ngờ vì đây là thời kỳ đáng sợ nhất trong cả lịch sử nhân loại. Thế kỷ này đã chứng kiến hai trận thế chiến và nhiều cuộc chiến khác đã giết chết hơn một trăm triệu người. Hiện nay những vũ khí hạch tâm đe dọa tiêu hủy mọi sinh mạng trên đất. Và việc này ảnh hưởng đến sự tin cậy của ngay cả những đứa trẻ còn ít tuổi. Một tờ báo y tế tường thuật: “Càng ngày càng có nhiều con trẻ, ngay cả những đứa còn bé, bị khiếp sợ vì mối đe dọa của sự thiêu hủy do vũ khí hạch tâm”. Một tờ báo ở Gia-nã-đại nói là ngày nay giới trẻ có “sự hoài nghi, buồn bã, cay đắng và một cảm giác bơ vơ”. Một thiếu niên nói: “Chúng tôi không cảm thấy được giới trưởng thành bảo vệ. Chúng tôi có lẽ sẽ lớn lên thành một thế hệ đầy sự hoài nghi hơn bao giờ hết”.
5. Một nhóm người bé bỏng ngây thơ nhất cảm thấy thế nào nếu chúng có thể nói được?
5 Và còn một nhóm trẻ khác sẽ nói gì—nếu chúng có thể nói được—về cảm giác không được người lớn bảo vệ? Chúng tôi muốn nói đến những đứa bị giết vì những vụ phá thai trước khi chúng được sanh ra. Người ta ước tính số phá thai trên toàn thế giới là khoảng 55 triệu mỗi năm. Quả là một sự phản bội đối với phần nhân loại còn bé bỏng và ngây thơ nhất!
6. Làm sao tội ác càng làm mất đi sự tin cậy trong thời kỳ chúng ta?
6 Sự nghi ngờ gia tăng vì một sự sợ hãi khác đang tăng lên trong thời kỳ chúng ta: sợ trở thành nạn nhân của tội ác. Nhiều người hiện nay làm giống như người đàn bà kia nói là bà đi ngủ với một khẩu súng lục để dưới gối. Một bà khác sợ sệt nói: “Tôi ghét sống trong sự sợ hãi... Tôi nhớ lại thời bà của tôi không bao giờ phải khóa cửa”. Vì vậy, vị chủ bút một tờ báo ở Puerto Rico đã tuyên bố: “Những người bị cầm tù chính là chúng ta”, đúng, ngay trong nhà của chính chúng ta có những song sắt và ổ khóa. Những sự sợ hãi này có căn cứ. Thí dụ, tại Hoa-kỳ, mỗi một trong ba người đàn bà có lẽ bị tấn công trong đời họ. Một bác sĩ giải phẫu tổng quát ghi nhận: “Có khoảng bốn triệu người Mỹ là nạn nhân của tội ác nghiêm trọng mỗi năm như tội giết người, hiếp dâm, đánh đập vợ con, cướp giựt”. Những tội ác đó rất thông thường trong nhiều xứ, làm tổn hại thêm lòng tin cậy lẫn nhau của loài người.
7. Tại sao tình trạng kinh tế tệ hại cũng góp phần làm mất đi sự tin cậy?
7 Tại những xứ chậm tiến, đa số dân chúng sống trong sự nghèo khổ. Ít ai tin có người sẽ giúp họ ra khỏi cảnh trạng đó. Vị tổng thống của một xứ như thế đã nói rằng trong một tỉnh, cứ mỗi 1.000 đứa bé sơ sinh thì có 270 đứa bị chết trước khi chúng đầy một tuổi. Chỉ một trong mỗi 100 căn nhà có được nước. Chính phủ của một xứ khác nói rằng 60% trẻ con bị thiếu thốn và bảy triệu đứa trẻ bị bỏ rơi “đang lớn lên thành người mù chữ, bị ruồng rẫy và thất nghiệp”. Tại Hoa-kỳ người ta ước tính có khoảng 500.000 người trẻ sống vô gia cư, nhưng một số người cho rằng trong thực tế con số còn cao hơn thế nữa. Những người trẻ tuổi ấy có thể tin cậy bao nhiêu nơi cha mẹ chúng, nơi xã hội, nơi luật pháp và trật tự hay nơi những lời hứa của các lãnh tụ?
8. a) Sự vững chắc của các nước giàu và nền kinh tế thế giới bị đe dọa thế nào? b) Có thể tin cậy tới mức nào là những nhà chuyên môn giải quyết được các vấn đề khó khăn về kinh tế?
8 Vấn đề khó khăn kinh tế hoành hành ngay cả trong những xứ giàu có. Gần đây, tại Hoa-kỳ con số các ngân hàng bị phá sản lên cao nhất kể từ nạn khủng hoảng kinh tế đầu thập niên 1930. Một nhà kinh tế viết: “Kết quả rõ ràng là ngày nay hệ thống ngân hàng cũng mỏng manh như vào thập niên 1920”, trước khi sụp đổ. Một quan sát viên đã nói về “một trận bão sắp đến có sức tàn phá” nền kinh tế thế giới. Một người khác nói: “Cảm tưởng về sự khẩn trương đến là vì những sự căng thẳng trong hệ thống quốc tế không còn hiện ra lờ mờ nữa, nhưng đã đến rồi”. Có thể tin cậy là những nhà kinh tế hướng dẫn được các nước ra khỏi sự khó khăn này không? Một người trong số họ nói rằng những lời tiên đoán của họ “là quá kinh hoàng và chắc chắn chúng sẽ chỉ gây ra hoang mang hơn nữa”.
Sự lạc quan đặt sai chỗ
9. a) Điều gì đã xảy ra cho sự lạc quan đã có vào đầu thế kỷ này? b) Tại sao Nhân-chứng Giê-hô-va đã không muốn ký tên vào văn kiện năm 1945 của Liên Hiệp Quốc?
9 Tất cả những điều này quả khác hẳn với sự lạc quan đã có khi thế giới mới bước vào thế kỷ 20. Thế giới trước đó tương đối đã có hòa bình trong nhiều thập niên và người ta cảm thấy rằng hòa bình và thịnh vượng sẽ đạt đến cao điểm mới. Nhưng năm 1914, Thế Chiến thứ I đã làm tan tành viễn ảnh đó. Rồi năm 1945, sau một trận thế chiến thứ II khủng khiếp hơn, Hiến chương Liên Hiệp Quốc đã được ký. Các nước viết xuống thành chữ ảnh tượng hòa bình, thịnh vượng và công bình của một thế giới thời hậu chiến. Một bài tường trình mới đây đã nói: “Tài liệu cuối cùng đó đã được ký bởi 51 nước đại diện cho mỗi lục địa, chủng tộc và tôn giáo”. Nhưng có một tôn giáo không được đại diện và họ cũng không muốn được đại diện nữa, đó là Nhân-chứng Giê-hô-va. Họ biết rằng những lời hứa đó về hòa bình, thịnh vượng và công bình sẽ không được thực hiện bởi bất cứ nước nào trên thế giới này hay bởi bất cứ đoàn thể nào của thế gian này, như Liên Hiệp Quốc.
10. Thực tế ngày nay là gì so với mơ ước của Liên Hiệp Quốc vào năm 1945?
10 Bài tường trình đó cũng nói: «Bốn mươi năm sau có lẽ cần phải duyệt ôn những thực tại để so lại với lý tưởng. Bằng chứng là quá khiêm tốn. Một thế giới ít công bình hơn, an ninh kém hơn và sự hung bạo gia tăng là những thực tại phũ phàng. Số dân thiếu ăn, thiếu nước, thiếu chỗ ở, thiếu sự chăm sóc sức khỏe và thiếu giáo dục gia tăng thêm đều đều. Đây không phải là điều người ta mơ ước vào năm 1945.» Bài tường thuật còn thêm: «Bốn mươi năm sau khi các nước hợp lại để bảo đảm là mọi người dân có thể sống trong tự do khỏi mọi sợ hãi và thèm muốn thì thế giới thực tại của thập niên 1980 là thế giới với ít nhất một phần tư nhân loại sống trong sự nghèo khổ cùng cực. Nạn đói khiến khoảng 50.000 người chết mỗi ngày». Thế nhưng, các nước chi tiêu hơn một trăm triệu Mỹ kim mỗi giờ cho chiến tranh!
11. Lời hứa của loài người về một thế giới tốt hơn có đáng tin cậy không?
11 Xem qua quá trình ảm đạm này sau bao cơ hội hằng bao thế kỷ, chúng ta có thể nào tin tưởng nơi lời của loài người hứa là sẽ giải quyết những vấn đề khó khăn này không? Các lời hứa đó cũng như lời của một ông thuyền trưởng của một chiếc tàu lớn chở hành khách đã nói: “Tôi không thể tưởng tượng đến tình thế nào sẽ khiến một chiếc tàu to bị đắm được... Kỹ thuật đóng tàu nay đã vượt quá mức đó rồi”. Một người trong thủy thủ đoàn đã nói với một hành khách: “Chính Đức Chúa Trời cũng không thể nào làm đắm tàu này được”. Thế nhưng, chiếc tàu đó là chiếc Titanic đã bị chìm vào năm 1912 làm thiệt mạng 1.500 người. Năm 1931, Hội đồng Quốc gia Giáo dục Hoa-kỳ đã nói rằng nhờ sự giáo dục “tội ác sẽ hầu như biến mất trước năm 1950”. Năm 1936, một ký giả người Anh đã viết rằng tới năm 1960 “thực phẩm, quần áo và chỗ ở sẽ rẻ như không khí”. Chắc hẳn bạn đồng ý là thực tại ngày nay đi ngược lại với những lời hứa đó, phải không?
Đấng đáng tin cậy hoàn toàn
12. Chúng ta có thể tin cậy hoàn toàn nơi ai, và Ngài đã cho chúng ta sự hướng dẫn nào?
12 Thế thì, chúng ta rất cần một nguồn lực để có thể tin cậy giúp đỡ chúng ta vượt qua thời kỳ đầy sợ hãi này. Nguồn lực đó không thể là loài người. Nhân loại đã tự đưa mình vào những vấn đề quá lớn lao mà không thể nào tự gỡ ra khỏi. Nguồn lực có thể được tin cậy hoàn toàn đó là Đấng Tạo hóa của nhân loại, tức Giê-hô-va Đức Chúa Trời. Ngài biết tại sao thế giới ở trong tình trạng hiện tại và đang tiến về đâu, và Ngài sẽ làm gì về điều đó. Ngài cũng đã tiết lộ tin tức đó trong quyển sách mà Ngài đã ban cho để hướng dẫn chúng ta, đó là quyển Kinh-thánh. Về điều này II Ti-mô-thê 3:16, 17 nói: “Cả Kinh-thánh đều là bởi Đức Chúa Trời soi-dẫn, có ích cho sự dạy-dỗ, bẻ-trách, sửa-trị, dạy người trong sự công-bình, hầu cho người thuộc về Đức Chúa Trời được trọn-vẹn và sắm sẵn để làm mọi việc lành”.
13. Nhân-chứng Giê-hô-va nhận biết gì về Kinh-thánh?
13 Hãy chú ý đến những lời lẽ hùng hồn đó. Lời được soi dẫn của Đức Chúa Trời là để sửa trị. Lời đó giúp chúng ta biết điều gì đúng, làm cho chúng ta được trọn vẹn và sắm sẵn để làm mọi việc lành. Thật ra, nhiều người không chấp nhận Kinh-thánh là Lời Đức Chúa Trời. Nhưng Nhân-chứng Giê-hô-va chấp nhận (I Tê-sa-lô-ni-ca 2:13). Chúng ta biết rằng Đấng Tạo hóa của vũ trụ bao la này với hằng tỉ dãy thiên hà và hằng hà sa số vì sao chắc chắn có đủ khả năng để phát sinh một quyển sách. Ngài cũng có khả năng để bảo tồn sự chính xác của lời Ngài vì lợi ích của những người tìm kiếm lẽ thật (I Phi-e-rơ 1:25).
14. Kinh-thánh hòa hợp thế nào với thực tại ngày nay?
14 Trong thời kỳ đầy sợ hãi của chúng ta, Lời Đức Chúa Trời có nói gì về vấn đề liên quan đến sự tin cậy? Lời đó hoàn toàn hòa hợp với tình trạng thật sự đang hiện hữu. Giê-rê-mi 10:23 nói một cách chính xác: “Hỡi Đức Giê-hô-va, tôi biết đường của loài người chẳng do nơi họ, người ta đi, chẳng có quyền dẫn-đưa bước của mình”. Và Thi-thiên 146:3 khuyên rất đúng: “Chớ nhờ-cậy nơi các vua-chúa, cũng đừng nhờ-cậy nơi con loài người, là nơi không có sự tiếp-trợ”.
15. Kinh-thánh cho chúng ta lời khuyên nào về sự tin cậy?
15 Lời Đức Chúa Trời cảnh cáo chúng ta chớ nên tin cậy ngay đến chính chúng ta bởi vì loài người là bất toàn (Rô-ma 5:12). Giê-rê-mi 17:9 ghi nhận: “Lòng người ta là dối-trá hơn mọi vật và rất là xấu-xa”. Vì lý do này Châm-ngôn 28:26 tuyên bố: “Kẻ nào tin-cậy nơi lòng mình là kẻ ngu-muội; còn ai ăn-ở cách khôn-ngoan sẽ được cứu rỗi”. Chúng ta có thể tìm thấy ở đâu sự khôn ngoan này để được cứu rỗi? Châm-ngôn 9:10 trả lời: “Kính-sợ Đức Giê-hô-va, ấy là khởi-đầu sự khôn-ngoan; sự nhìn-biết Đấng Thánh, đó là sự thông-sáng”. Đúng, chỉ có sự khôn sáng của Đấng Tạo hóa mới có thể hướng dẫn chúng ta qua thời kỳ đầy sợ hãi này. Vì thế, Châm-ngôn 3:5, 6 khuyên: “Hãy hết lòng tin-cậy Đức Giê-hô-va, chớ nương-cậy nơi sự thông-sáng của con; phàm trong các việc làm của con, khá nhận-biết Ngài, thì Ngài sẽ chỉ-dẫn các nẻo của con”.
Quan điểm của Đức Chúa Trời về tôn giáo thế giới
16. Các tôn giáo của thế gian có sự tưởng lầm nào giống như người Pha-ri-si vào thời của Giê-su?
16 Sự khôn sáng này của Đức Chúa Trời sẽ giúp chúng ta tránh cạm bẫy chết người mà các tôn giáo của thế gian này đã rơi vào. Họ tự cho là công bình vì họ sùng đạo. Thái độ của họ giống như được miêu tả nơi Lu-ca 18:9: “Ngài [Giê-su] lại phán thí dụ nầy về kẻ cậy mình là người công-bình”. Một người Pha-ri-si cám ơn Đức Chúa Trời về việc ông ta không phải là kẻ có tội nhưng một người thâu thuế thì nài xin: “Lạy Đức Chúa Trời, xin thương-xót lấy tôi, vì tôi là kẻ có tội”. Giê-su nói: “Ta nói cùng các ngươi, người nầy trở về nhà mình, được xưng công-bình hơn người kia; vì ai tự nhắc mình lên sẽ phải hạ xuống, ai tự hạ mình xuống, sẽ được nhắc lên” (Lu-ca 18:10-14).
17. Đức Chúa Trời xem thế nào những cố gắng về phương diện tôn giáo của những kẻ giống như người Pha-ri-si thời xưa?
17 Người Pha-ri-si đã không tự hạ mình xuống trước mặt Đức Chúa Trời. Thay vì thế, ông ta tự cảm thấy công bình theo tiêu chuẩn riêng của ông. Nhưng đó không phải là theo quan điểm của Đức Chúa Trời (Ma-thi-ơ 23:25-28). Chính kẻ có tội mà lại khiêm nhường là người phản ảnh những gì Lời Đức Chúa Trời nói nơi Ê-sai 66:2: “Nầy là kẻ mà ta đoái đến: tức là kẻ nghèo-khó, có lòng ăn-năn đau-đớn, nghe lời nói ta mà run”. Các lãnh tụ Do thái giáo đã không run sợ trước lời của Đức Chúa Trời. Họ làm lơ trước những lời đó. Họ làm những gì họ muốn và rồi nghĩ là Đức Chúa Trời chấp nhận họ. Tuy nhiên, Giê-su nói với họ: “Chẳng phải hễ những kẻ nói cùng ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, thì đều được vào nước thiên-đàng đâu; nhưng chỉ kẻ làm theo ý-muốn của Cha ta ở trên trời mà thôi. Ngày đó, sẽ có nhiều người thưa cùng ta rằng: Lạy Chúa, lạy Chúa, chúng tôi chẳng từng nhơn danh Chúa mà nói tiên-tri sao? nhơn danh Chúa mà trừ quỉ sao? và lại nhơn danh Chúa mà làm nhiều phép lạ sao? Khi ấy, ta sẽ phán rõ-ràng cùng họ rằng: Hỡi kẻ làm gian-ác, ta chẳng biết các ngươi bao giờ, hãy lui ra khỏi ta!” (Ma-thi-ơ 7:21-23).
18. Đức Chúa Trời sẽ xử thế nào với những tôn giáo tự xưng là thờ phượng Ngài nhưng không theo luật pháp của Ngài?
18 Các lãnh tụ tôn giáo trong thế kỷ thứ nhất đã không tin cậy nơi Đức Chúa Trời. Thay vì thế, họ đặt sự tin cậy nơi những truyền thống nghịch lại luật pháp của Đức Chúa Trời (Ma-thi-ơ 15:3, 9). Vì vậy, Giê-su phán cùng họ: “Nhà các ngươi sẽ bỏ hoang” (Ma-thi-ơ 23:38). Như bằng cớ cho thấy, Đức Chúa Trời đã thực sự từ bỏ đạo Do thái của họ và vào năm 70 tây lịch, họ cùng thành Giê-ru-sa-lem và đền thờ của họ đã bị quân đội La-mã tàn phá. Ngày nay cũng không khác gì. Các tôn giáo của thế gian này đã đặt tiêu chuẩn thờ phượng riêng mà không chịu theo tiêu chuẩn của Đức Chúa Trời. Vậy họ không làm theo ý muốn của Ngài mà chỉ theo ý riêng của họ. Như thế, dưới mắt Đức Chúa Trời, họ bị coi là kẻ làm gian ác (Tít 1:16). Bằng chứng cho việc Đức Chúa Trời đã từ bỏ các tôn giáo đó là họ sắp bị các nước hủy phá, cũng như thành Giê-ru-sa-lem và đền thờ đã bị hủy phá bởi quân đội La-mã vào thế kỷ thứ nhất. (Xem Khải-huyền, đoạn 17, 18).
19. Có các câu hỏi nào được đặt ra về tôn giáo?
19 Có phải chúng ta đã xét các tôn giáo của thế gian này cách quá nghiêm khắc không? Làm thế nào chúng ta biết chắc là Đức Chúa Trời sắp sửa đoán phạt họ? Một tôn giáo phải làm gì để được sự chấp nhận của Đức Chúa Trời? Có bằng cớ gì trong lịch sử chứng tỏ Đức Giê-hô-va che chở những ai thành thật hướng về Ngài và vâng phục luật pháp của Ngài không? Bài tiếp theo đây sẽ bàn luận đến các câu hỏi này.
Câu hỏi ôn lại
◻ Điều gì đã góp phần làm mất đi sự tin cậy trong thời kỳ chúng ta?
◻ Tại sao sự lạc quan của thế gian này đã bị đặt sai chỗ?
◻ Chúng ta có thể tin cậy hoàn toàn nơi ai và Ngài đã cho chúng ta sự hướng dẫn nào?
◻ Tại sao chúng ta không nên tin cậy nơi chính chúng ta hoặc người nào khác?
◻ Quan điểm của Đức Chúa Trời là thế nào đối với các tôn giáo của thế gian này?
[Các hình nơi trang 15]
Người Pha-ri-si tự cho mình là công bình, nhưng người có tội mà lại khiêm nhường thì nài xin sự thương xót của Đức Chúa Trời
[Các hình nơi trang 17]
Đức Chúa Trời kết án các tôn giáo về việc họ không làm theo ý muốn Ngài giống như Ngài đã kết án Do thái giáo trong thế kỷ thứ nhất khi quân đội La-mã hủy phá thành Giê-ru-sa-lem