Họ “có lòng kính-sợ Đức Chúa Trời”
TRONG lúc dân Y-sơ-ra-ên sống trong cảnh nô lệ ở Ê-díp-tô, hai bà mụ Hê-bơ-rơ tên là Siếp-ra và Phu-a bị đặt vào thế khốn cùng. Tìm cách hạn chế sự gia tăng nhanh chóng của dân số người ngoại quốc, Pha-ra-ôn ra lệnh cho hai người đàn bà này: “Khi các ngươi đi rước thai cho người đàn-bà Hê-bơ-rơ, hễ thấy sanh con trai, thì hãy làm cho chết đi”.—Xuất Ê-díp-tô Ký 1:15, 16.
Siếp-ra và Phu-a “có lòng kính-sợ Đức Chúa Trời”, nên họ lấy hết can đảm và “chẳng làm theo lời vua Ê-díp-tô phán dặn”. Thay vì thế, họ bảo toàn mạng sống của những bé trai mới sinh, mặc dù lập trường gan dạ này có thể gây nguy hiểm cho họ. Đức Giê-hô-va “ban ơn cho những bà mụ”, và Ngài ban thưởng họ vì đã có hành động cứu sống.—Xuất Ê-díp-tô Ký 1:17-21.
Lời tường thuật này nhấn mạnh việc Đức Giê-hô-va quí trọng những người phụng sự Ngài. Ngài đã có thể xem việc Siếp-ra và Phu-ra làm, tuy là gan dạ nhưng chỉ vì lòng nhân đạo. Xét cho cùng, không người đàn bà nào có trí óc lành mạnh mà lại giết trẻ sơ sinh! Tuy nhiên, Đức Giê-hô-va chắc chắn xét đến sự kiện một số người vì sợ người ta nên có những hành động tàn ác. Ngài biết rằng hai bà mụ này không chỉ được thúc đẩy bởi lòng nhân ái mà còn bởi lòng kính sợ và thành tâm đối với Đức Chúa Trời.
Chúng ta có thể biết ơn biết bao được phụng sự một Đức Chúa Trời chú ý đến những hành động trung thành của chúng ta! Có lẽ không ai trong chúng ta bị thử thách về đức tin giống như Siếp-ra và Phu-ra. Song, khi chúng ta cương quyết làm điều phải—dù ở trường, nơi làm việc hoặc trong bất cứ hoàn cảnh nào—Đức Giê-hô-va không xem tình yêu thương trung thành của chúng ta là chuyện đương nhiên. Trái lại, Ngài “là Đấng hay thưởng cho kẻ tìm-kiếm Ngài”. (Hê-bơ-rơ 11:6) Thật vậy, “Đức Chúa Trời không phải là không công-bình mà bỏ quên công-việc và lòng yêu-thương của anh em đã tỏ ra vì danh Ngài, trong khi hầu việc các thánh-đồ và hiện nay đương còn hầu việc nữa”.—Hê-bơ-rơ 6:10.