CHƯƠNG 4
Tại sao nên tôn trọng quyền hành?
“Hãy kính mọi người”.—1 PHI-E-RƠ 2:17.
1, 2. (a) Về việc tôn trọng quyền hành, chúng ta đối diện với sự thật nào? (b) Chúng ta sẽ xem xét những câu hỏi nào?
Bạn có bao giờ nhìn thấy cách một cậu bé phản ứng khi được bảo phải làm điều mà em không muốn không? Bạn có thể thấy rõ vẻ khó chịu trên gương mặt của em. Cậu bé nghe những gì cha mẹ nói, và biết rằng mình phải tôn trọng quyền hành của cha mẹ. Nhưng trong trường hợp này, em không muốn vâng lời. Minh họa này cho thấy một sự thật mà tất cả chúng ta thường đối diện.
2 Tôn trọng quyền hành không luôn luôn là dễ. Bạn có thấy đôi khi khó tôn trọng những người có quyền trên mình không? Nếu có, thì không chỉ mình bạn cảm thấy như thế. Chúng ta đang sống trong một thời kỳ mà người ta dường như thiếu tôn trọng quyền hành hơn bao giờ hết. Nhưng Kinh Thánh nói rằng chúng ta cần tỏ ra tôn trọng những người có quyền trên chúng ta (Châm-ngôn 24:21). Thật vậy, đó là điều thiết yếu nếu chúng ta muốn tiếp tục ở trong tình yêu thương của Đức Chúa Trời. Một số câu hỏi được nêu lên là: Tại sao chúng ta có thể thấy khó tôn trọng quyền hành? Tại sao Đức Giê-hô-va đòi hỏi chúng ta làm thế, và điều gì giúp chúng ta vâng lời? Chúng ta có thể cho thấy mình tôn trọng quyền hành qua những cách nào?
TẠI SAO KHÓ TÔN TRỌNG QUYỀN HÀNH?
3, 4. Tội lỗi và sự bất toàn đã bắt đầu như thế nào? Tại sao bản chất tội lỗi khiến chúng ta khó tôn trọng quyền hành?
3 Chúng ta hãy xem sơ qua hai lý do tại sao khó tôn trọng quyền hành. Thứ nhất, chúng ta là bất toàn, và thứ hai, những người có quyền trên chúng ta cũng bất toàn. Tội lỗi và sự bất toàn của nhân loại đã bắt đầu cách đây rất lâu, từ khi A-đam và Ê-va chống lại uy quyền của Đức Chúa Trời trong khu vườn Ê-đen. Vì thế, tội lỗi bắt đầu với sự phản nghịch. Từ đó đến nay, loài người sinh ra với khuynh hướng chống nghịch.—Sáng-thế Ký 2:15-17; 3:1-7; Thi-thiên 51:5; Rô-ma 5:12.
4 Vì có bản chất tội lỗi, nhiều người trong chúng ta dễ trở nên tự cao và kiêu ngạo. Trong khi đó, đức tính khiêm nhường thì rất hiếm có, đòi hỏi chúng ta phải cố gắng vun trồng và duy trì. Thậm chí sau nhiều năm trung thành phụng sự Đức Chúa Trời, chúng ta cũng có thể trở nên ương ngạnh và tự cao. Chẳng hạn, Cô-rê là một người trung thành đã cùng dân sự Đức Giê-hô-va vượt qua nhiều thử thách cam go. Dù vậy, ông tham muốn được có nhiều quyền hành hơn, và đã trâng tráo dẫn đầu cuộc chống nghịch Môi-se, người khiêm hòa nhất vào thời ấy (Dân-số Ký 12:3; 16:1-3). Cũng hãy nghĩ đến vua Ô-xia, người đã kiêu ngạo đi vào đền thờ của Đức Giê-hô-va và tự động làm công việc thánh chỉ dành cho các thầy tế lễ (2 Sử-ký 26:16-21). Những người này đã phải trả giá đắt cho sự phản nghịch của mình. Tuy nhiên, gương xấu của họ là lời nhắc nhở hữu ích cho tất cả chúng ta. Vì vậy, chúng ta cần chống lại tính kiêu ngạo, là điều khiến chúng ta khó tôn trọng quyền hành.
5. Những người bất toàn đã lạm dụng quyền hành như thế nào?
5 Mặt khác, những người bất toàn có địa vị đã làm nhiều điều khiến người khác giảm đi lòng tôn trọng quyền hành. Nhiều người trong số họ độc ác, lạm quyền hoặc bạo ngược. Thật vậy, sử sách đã ghi lại rất nhiều nhà cai trị lạm dụng quyền hành (Truyền-đạo 8:9). Thí dụ, Sau-lơ là một người tốt và khiêm nhường khi Đức Giê-hô-va chọn ông làm vua. Tuy nhiên, ông đã chiều theo tính tự cao và ganh tị, nên sau này, ông bắt bớ người trung thành Đa-vít (1 Sa-mu-ên 9:20, 21; 10:20-22; 18:7-11). Về sau, Đa-vít trở thành một trong những vị vua tốt nhất của nước Y-sơ-ra-ên. Thế nhưng ông đã lạm dụng quyền hành của mình khi cướp vợ của U-ri người Hê-tít, rồi sắp đặt cho người đàn ông vô tội này lên đầu chiến tuyến để bị giết (2 Sa-mu-ên 11:1-17). Thật vậy, sự bất toàn khiến người ta khó sử dụng quyền hành cách đúng đắn. Đặc biệt là khi những người có quyền không kính sợ Đức Giê-hô-va, họ càng lạm dụng quyền hành nhiều hơn. Sau khi cho biết về cách một số giáo hoàng bắt đầu bành trướng các chiến dịch đàn áp trong quá khứ, một chính khách Anh Quốc đã nói: “Quyền hành thường gây bại hoại; càng có quyền càng dễ lạm quyền”. Vậy thì chúng ta hãy cùng xem xét câu hỏi sau: Tại sao nên tôn trọng quyền hành?
TẠI SAO NÊN TÔN TRỌNG QUYỀN HÀNH?
6, 7. (a) Tình yêu thương đối với Đức Giê-hô-va thúc đẩy chúng ta làm gì, và tại sao? (b) Việc phục tùng bao hàm điều gì?
6 Những lý do tốt nhất để tôn trọng quyền hành đều xuất phát từ tình yêu thương—tình yêu thương dành cho Đức Giê-hô-va, người đồng loại và ngay cả chính chúng ta. Vì yêu thương Đức Giê-hô-va trên hết, chúng ta muốn làm Ngài vui lòng (Châm-ngôn 27:11; Mác 12:29, 30). Chúng ta biết rằng quyền tối thượng của Ngài, tức quyền cai trị cả vũ trụ, đã bị thách thức trên đất kể từ cuộc phản loạn trong vườn Ê-đen. Chúng ta cũng hiểu rằng phần đông nhân loại đã chọn đứng về phía Sa-tan và chối bỏ quyền cai trị của Đức Giê-hô-va. Nhưng chúng ta vui mừng chọn đứng về phía Ngài. Những lời đầy phấn khởi nơi Khải-huyền 4:11 làm lòng chúng ta cảm động biết bao! Đức Giê-hô-va rõ ràng là Đấng Cai Trị chính đáng của vũ trụ! Chúng ta ủng hộ quyền tối thượng của Đức Giê-hô-va, chấp nhận quyền cai trị của Ngài trong đời sống hằng ngày.
7 Tôn trọng quyền cai trị của Đức Giê-hô-va bao hàm việc vâng lời và phục tùng. Chúng ta sẵn sàng vâng lời vì yêu thương Ngài. Tuy nhiên, có những lúc chúng ta thấy rất khó để vâng lời. Lúc đó, giống như cậu bé được đề cập ở đầu bài, chúng ta cần phải học cách phục tùng. Chúng ta nhớ là Chúa Giê-su đã phục tùng ý muốn Cha ngài, dù làm thế dường như rất khó. Chúa Giê-su cầu nguyện với Cha: “Xin ý Cha được nên, chớ không theo ý tôi”.—Lu-ca 22:42.
8. (a) Ngày nay, việc phục tùng uy quyền của Đức Giê-hô-va liên quan đến điều gì, và thí dụ nào cho thấy cảm nghĩ của Đức Giê-hô-va về việc này? (b) Điều gì giúp chúng ta lắng nghe lời khuyên và chấp nhận sự sửa trị? (Xin xem khung nơi trang 46, 47).
8 Dĩ nhiên, ngày nay Đức Giê-hô-va không trực tiếp nói với mỗi cá nhân chúng ta. Thay vì thế, Ngài hướng dẫn chúng ta qua Lời Ngài và những người đại diện trên đất. Vì vậy, chúng ta cho thấy mình phục tùng uy quyền của Đức Giê-hô-va bằng cách tôn trọng những người Ngài bổ nhiệm hoặc cho phép tiếp tục có quyền trên chúng ta. Nếu chống nghịch những người đó—chẳng hạn qua việc từ chối chấp nhận lời khuyên và sự sửa sai dựa trên Kinh Thánh—chúng ta đang xúc phạm Đức Chúa Trời. Khi dân Y-sơ-ra-ên lằm bằm và chống lại Môi-se, Đức Giê-hô-va xem hành động của họ như là đang trực tiếp chống lại Ngài.—Dân-số Ký 14:26, 27.
9. Tại sao tình yêu thương đối với người đồng loại thúc đẩy chúng ta tôn trọng quyền hành? Xin minh họa.
9 Chúng ta cũng tôn trọng quyền hành vì yêu thương người đồng loại. Như thế nào? Hãy hình dung bạn là một người lính trong một đội quân. Sự thành công, ngay cả sự sống còn của đội quân này, gần như tùy thuộc vào việc mỗi người lính hợp tác, tôn trọng và vâng lệnh cấp trên. Nếu chống nghịch, bạn sẽ làm suy yếu cả đội quân, và đồng đội của bạn rất có thể sẽ gặp nguy hiểm. Đành rằng quân đội của loài người gây ra quá nhiều tai họa trên thế giới ngày nay, nhưng Đức Giê-hô-va có những đội quân phục vụ vì lợi ích của con người. Kinh Thánh hàng trăm lần gọi Đức Chúa Trời là “Đức Giê-hô-va vạn-quân” (1 Sa-mu-ên 1:3). Ngài là Đấng Chỉ Huy của đạo binh thiên sứ hùng mạnh. Ngoài ra, đôi khi Đức Giê-hô-va ví các tôi tớ trên đất của Ngài với một đội quân (Ê-xê-chi-ên 37:1-10). Nếu chống nghịch những người Đức Giê-hô-va cho phép có quyền trên mình, chúng ta có thể đặt những đồng đội là anh chị em thiêng liêng vào tình trạng nguy hiểm. Trong hội thánh, khi một tín đồ Đấng Christ chống lại các trưởng lão được bổ nhiệm, những anh chị khác trong hội thánh cũng bị ảnh hưởng (1 Cô-rinh-tô 12:14, 25, 26). Trong gia đình, khi một đứa trẻ ngỗ nghịch, cả nhà đều phải chịu đựng. Vì thế, chúng ta bày tỏ tình yêu thương với người đồng loại bằng cách phát huy tinh thần tôn trọng và hợp tác.
10, 11. Làm thế nào việc muốn nhận được lợi ích sẽ thúc đẩy chúng ta vâng lời những người có quyền?
10 Chúng ta cũng tôn trọng quyền hành vì lợi ích tốt nhất của chính mình. Khi đòi hỏi chúng ta tôn trọng quyền hành, Đức Giê-hô-va thường đề cập đến lợi ích kèm theo. Chẳng hạn, Ngài bảo con cái phải vâng lời cha mẹ để được sống lâu và hạnh phúc (Phục-truyền Luật-lệ Ký 5:16; Ê-phê-sô 6:2, 3). Đức Chúa Trời khuyên chúng ta tôn trọng các trưởng lão trong hội thánh vì nếu không làm thế, chúng ta sẽ bị nguy hại về mặt thiêng liêng (Hê-bơ-rơ 13:7, 17). Ngài cũng bảo chúng ta vâng phục các nhà cầm quyền để được che chở.—Rô-ma 13:4.
11 Biết được lý do Đức Giê-hô-va muốn chúng ta vâng lời sẽ giúp chúng ta tôn trọng quyền hành. Bạn có đồng ý như thế không? Vậy, chúng ta hãy xem làm thế nào mình có thể tôn trọng quyền hành trong ba lĩnh vực quan trọng của đời sống.
TRONG GIA ĐÌNH
12. Đức Giê-hô-va giao cho người chồng và người cha vai trò nào trong gia đình, và anh có thể chu toàn vai trò này như thế nào?
12 Chính Đức Giê-hô-va là Đấng thiết lập gia đình. Vì là Đức Chúa Trời của sự trật tự, Ngài đã sắp đặt sao cho cả gia đình có thể hoạt động hài hòa với nhau (1 Cô-rinh-tô 14:33). Đức Giê-hô-va giao cho người chồng và người cha quyền làm đầu gia đình. Người chồng phải tôn trọng Đấng làm đầu của mình, là Chúa Giê-su, qua việc noi theo cách ngài thi hành quyền làm đầu đối với hội thánh (Ê-phê-sô 5:23). Vì thế, người chồng không được bỏ bê mà phải cương quyết gánh vác trách nhiệm của mình. Anh cũng không độc đoán hoặc khắt khe, nhưng tỏ ra yêu thương, phải lẽ và tử tế. Anh luôn nhớ rằng quyền hành của mình chỉ có giới hạn—không thể nào vượt lên trên quyền của Đức Giê-hô-va.
Những người làm cha noi theo cách Chúa Giê-su sử dụng quyền làm đầu
13. Người vợ và người mẹ có thể chu toàn vai trò của mình như thế nào để làm vui lòng Đức Giê-hô-va?
13 Người vợ và người mẹ có vai trò giúp đỡ, hoặc bổ túc cho chồng mình. Chị cũng có quyền trong gia đình, vì Kinh Thánh có nói về “phép-tắc của mẹ” (Châm-ngôn 1:8). Dĩ nhiên, người vợ phải phục tùng chồng khi thi hành quyền của mình. Người vợ tín đồ Đấng Christ tôn trọng quyền hành của chồng bằng cách giúp anh chu toàn vai trò làm đầu gia đình. Chị không xem thường và điều khiển chồng, hay giành quyền của anh. Thay vì thế, chị hỗ trợ và hợp tác với anh. Khi những quyết định của chồng không hợp với ý mình, chị có thể tôn trọng nói ra cảm nghĩ, nhưng vẫn bày tỏ thái độ phục tùng. Nếu có chồng không cùng đức tin, người vợ có lẽ gặp phải nhiều tình huống khó khăn, nhưng hạnh kiểm vâng phục của chị có thể thúc đẩy chồng tìm hiểu về Đức Giê-hô-va.—1 Phi-e-rơ 3:1.
14. Làm thế nào con cái có thể mang lại niềm vui cho cha mẹ và Đức Giê-hô-va?
14 Khi vâng lời cha mẹ, con cái làm vui lòng Đức Giê-hô-va, đồng thời mang lại vinh dự và niềm vui cho chính cha mẹ các em (Châm-ngôn 10:1). Trong những gia đình đơn chiếc, con cái cũng áp dụng cùng nguyên tắc về việc vâng lời, đồng thời ý thức rằng cha hoặc mẹ mình có thể cần mình hỗ trợ và hợp tác nhiều hơn nữa. Nếu tất cả mọi thành viên trong gia đình đều chu toàn vai trò Đức Chúa Trời giao phó, cả gia đình sẽ hưởng được sự bình an và vui mừng lớn lao. Điều này cũng làm vinh hiển Đấng sáng lập gia đình, Giê-hô-va Đức Chúa Trời.—Ê-phê-sô 3:14, 15.
TRONG HỘI THÁNH
15. (a) Làm thế nào chúng ta tôn trọng uy quyền của Đức Giê-hô-va trong hội thánh? (b) Những nguyên tắc nào có thể giúp chúng ta vâng phục những người dẫn đầu? (Xin xem khung nơi trang 48, 49).
15 Đức Giê-hô-va bổ nhiệm Con Ngài là Chúa Giê-su làm Đấng Lãnh Đạo hội thánh (Cô-lô-se 1:13). Chúa Giê-su đã giao cho lớp “đầy-tớ trung-tín và khôn-ngoan” coi sóc nhu cầu thiêng liêng của dân Đức Chúa Trời trên đất (Ma-thi-ơ 24:45-47). Hội đồng lãnh đạo của Nhân Chứng Giê-hô-va đại diện cho lớp người này. Giống như trong các hội thánh vào thế kỷ thứ nhất, các trưởng lão ngày nay nhận chỉ thị và lời khuyên từ Hội đồng lãnh đạo, có thể cách trực tiếp hoặc qua những người đại diện như giám thị lưu động. Khi từng cá nhân chúng ta tôn trọng quyền của các trưởng lão, chúng ta đang vâng phục Đức Giê-hô-va.—Hê-bơ-rơ 13:17.
16. Các trưởng lão được thánh linh bổ nhiệm theo cách nào?
16 Các trưởng lão và tôi tớ thánh chức không phải là người hoàn toàn. Họ cũng phạm lỗi như chúng ta. Nhưng trưởng lão là “các ơn” Đức Chúa Trời ban để giữ hội thánh vững mạnh về thiêng liêng (Ê-phê-sô 4:8). Các trưởng lão được thánh linh bổ nhiệm (Công-vụ 20:28). Như thế nào? Đầu tiên, một anh phải hội đủ điều kiện ghi trong Lời được thánh linh Đức Chúa Trời soi dẫn (1 Ti-mô-thê 3:1-7, 12; Tít 1:5-9). Sau đó, các trưởng lão thành tâm cầu nguyện xin thánh linh Đức Giê-hô-va hướng dẫn khi xem xét anh ấy có hội đủ điều kiện hay không.
17. Trong các hoạt động của hội thánh, tại sao các nữ tín đồ Đấng Christ thỉnh thoảng phải trùm đầu?
17 Trong hội thánh, đôi khi không có trưởng lão hoặc tôi tớ thánh chức để thực hiện các nhiệm vụ thông thường được giao cho họ, chẳng hạn điều khiển buổi nhóm rao giảng. Trong trường hợp đó, những anh đã làm báp têm có thể thay thế. Nếu cũng không có các anh, một nữ tín đồ Đấng Christ có thể được chỉ định để thực hiện nhiệm vụ này. Tuy nhiên, khi một chị thực hiện vai trò thông thường được giao cho người nam đã báp têm, chị ấy phải trùm đầua (1 Cô-rinh-tô 11:3-10). Điều này không hạ thấp người nữ. Trái lại, đây là cơ hội để tỏ lòng kính trọng sự sắp đặt của Đức Giê-hô-va về quyền làm đầu, cả trong gia đình lẫn trong hội thánh.
VỚI CÁC NHÀ CẦM QUYỀN
18, 19. (a) Bạn giải thích những nguyên tắc nơi Rô-ma 13:1-7 như thế nào? (b) Làm thế nào chúng ta bày tỏ lòng tôn trọng với các nhà cầm quyền?
18 Tín đồ Đấng Christ chân chính hết lòng giữ theo các nguyên tắc nơi Rô-ma 13:1-7. Khi đọc đoạn Kinh Thánh này, bạn có thể thấy “các đấng cầm quyền trên mình” ở đây chính là các chính phủ trên đất. Trong thời gian Đức Giê-hô-va cho phép họ tồn tại, họ thực hiện những công việc quan trọng như duy trì phần nào trật tự an ninh và cung cấp những dịch vụ cần thiết. Chúng ta tỏ lòng vâng phục các nhà cầm quyền này bằng cách chấp hành luật pháp. Chúng ta trả thuế đầy đủ, điền chính xác vào các văn bản hoặc đơn từ mà chính phủ đòi hỏi, cũng như tuân theo bất cứ luật nào liên quan đến chúng ta, gia đình, việc kinh doanh hoặc tài sản. Tuy nhiên, khi các nhà cầm quyền buộc chúng ta vi phạm nguyên tắc của Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ trả lời như các sứ đồ thời xưa: “Thà phải vâng lời Đức Chúa Trời còn hơn là vâng lời người ta”.—Công-vụ 5:28, 29; xin xem khung “Tôi nên vâng phục quyền hành của ai?” nơi trang 42.
19 Chúng ta cũng tôn trọng các nhà cầm quyền qua cách cư xử của mình. Đôi khi chúng ta phải tiếp xúc trực tiếp với các viên chức nhà nước. Sứ đồ Phao-lô đã từng nói chuyện với những nhà cai trị như vua Hê-rốt Ạc-ríp-ba và quan tổng đốc Phê-tu. Tuy những người này có hạnh kiểm xấu, nhưng Phao-lô vẫn xưng hô với họ một cách tôn trọng (Công-vụ 26:2, 25). Dù viên chức mà mình tiếp xúc là nhà cầm quyền cấp cao hay chỉ là một cảnh sát địa phương, chúng ta cũng hãy noi theo gương của Phao-lô. Ở trường học, các tín đồ Đấng Christ trẻ tuổi cố gắng có thái độ tôn trọng tương tự với thầy cô, ban giám hiệu hoặc những người làm công trong trường. Dĩ nhiên, chúng ta không chỉ tỏ lòng tôn trọng với những ai ủng hộ niềm tin của mình mà còn với cả những người chống đối Nhân Chứng Giê-hô-va. Thật vậy, chúng ta cần cho những người không cùng đức tin thấy rõ thái độ tôn trọng của mình.—Rô-ma 12:17, 18; 1 Phi-e-rơ 3:15.
20, 21. Nhờ bày tỏ lòng tôn trọng quyền hành cách đúng đắn, chúng ta nhận được một số ân phước nào?
20 Chúng ta hãy sẵn lòng bày tỏ sự tôn trọng. Sứ đồ Phi-e-rơ viết: “Hãy kính mọi người” (1 Phi-e-rơ 2:17). Khi nhận thấy chúng ta thật sự tôn trọng họ, người ta có thể sẽ rất cảm kích. Hãy nhớ rằng đức tính này ngày càng hiếm có. Vì thế, tỏ lòng tôn trọng là cách chúng ta làm theo mệnh lệnh sau của Chúa Giê-su: “Sự sáng các người hãy soi trước mặt người ta như vậy, đặng họ thấy những việc lành của các ngươi, và ngợi-khen Cha các ngươi ở trên trời”.—Ma-thi-ơ 5:16.
21 Trong thế gian tăm tối này, những người có lòng thành thật muốn đến gần với ánh sáng thiêng liêng. Vì thế, khi thấy chúng ta bày tỏ lòng tôn trọng trong gia đình, trong hội thánh và trong những hoàn cảnh khác, một số người có thể chú ý và muốn cùng chúng ta bước đi trong ánh sáng thiêng liêng. Thật là một triển vọng tốt đẹp biết bao! Ngay dù họ không làm thế, chúng ta vẫn có thể chắc chắn một điều: Bày tỏ lòng tôn trọng với người khác sẽ làm Đức Giê-hô-va vui lòng và giúp chúng ta tiếp tục ở trong tình yêu thương của Ngài. Còn có phần thưởng nào quý giá hơn?
a Phụ lục nơi trang 209-212 phân tích một số cách thực tiễn để áp dụng nguyên tắc này.