Sự thử thách để đi theo dấu chân Giê-su
“Vì đấng Christ cũng đã chịu khổ cho anh em, để lại cho anh em một gương, hầu cho anh em noi dấu chơn ngài” (I PHI-E-RƠ 2:21).
1, 2. a) Điều gì có thể là một thử thách thật, và tại sao tín đồ đấng Christ chú ý đến điều này? b) Có những câu hỏi nào được nêu ra?
Bạn có bao giờ đi dọc theo bãi biển hay đi ngang qua một cánh đồng tuyết phủ và cảm thấy hứng thú trước dấu chân của một người nào đã bước đi trên đó trước bạn không? Bạn có lẽ đã chọn một dấu chân và cố gắng để đi theo dấu chân đó, cố bước trên những dấu chân đó một cách càng chính xác càng tốt không? Nếu thế, bạn đã thấy không phải dễ. Thật ra, theo sát dấu chân của một người khác—theo nghĩa đen hay nghĩa bóng—đều là một sự thử thách thật. Và chúng ta tự gọi là tín đồ đấng Christ có nghĩa nói lên ý muốn chúng ta là những người bước đi cẩn thận theo dấu chân của đấng Christ.
2 Bạn có sẵn lòng dồn mọi nỗ lực cần thiết để đương đầu với sự thử thách này một cách thành công không? Hơn nữa, bạn có nhất quyết làm thế dù có thể xảy ra chuyện gì, hay không? Nếu thế, việc hiểu biết trọn vẹn những khó khăn trong sự bước theo dấu chân hiểu theo nghĩa đen sẽ giúp bạn thành công trong việc bước theo dấu chân của đấng Christ hiểu theo nghĩa bóng.
Học tuân theo
3. Tại sao việc bước theo dấu chân của người khác mới đầu dường như là không tự nhiên?
3 Mỗi người có một cách đi riêng biệt. Thí dụ, chiều dài mỗi bước của người này khác người kia cũng như hướng bàn chân mà một người đặt chân đi. Ngón chân người đó có thể hướng thẳng về phía trước, hay là chúng có thể hướng vô trong hay hướng ra ngoài theo một góc. Góc của chân này có thể rõ rệt hơn chân kia. Bạn có thấy sự thử thách không? Để theo sát dấu chân của người nào, bạn phải thay đổi bước chân và vị thế bàn chân của bạn tùy theo người đó. Mới đầu, điều này dường như là không tự nhiên nhưng bắt buộc phải như vậy. Không có cách nào khác.
4. Tại sao việc theo dấu chân Giê-su là một sự thử thách đặc biệt?
4 Nói theo nghĩa bóng, cách đi của đấng Christ là độc nhất vô nhị, vì giữa những người đồng thời với ngài, chỉ một mình ngài là người hoàn toàn, “đấng vốn chẳng biết tội-lỗi” (II Cô-rinh-tô 5:21). Vì lẽ con người sanh ra là những người có tội bất toàn, bước theo dấu chân Giê-su không phải là cách đi bình thường của họ. Phao-lô nhắc nhở tín đồ đấng Christ tại thành Cô-rinh-tô về điều này rằng: “Thật, bởi trong anh em có sự ghen-ghét và tranh-cạnh, anh em há chẳng phải là tánh xác-thịt ăn ở như người thế-gian sao?” Khuynh hướng ghen tức và tranh cạnh, “việc làm của xác-thịt” là bình thường giữa những người bất toàn, nhưng Giê-su đi theo đường lối yêu thương và “tình yêu-thương chẳng ghen-tị... chẳng nóng-giận”. Vậy, đi theo bước chân của đấng Christ đưa đến một thử thách còn cam go hơn là nếu chúng ta chỉ bước theo dấu chân của một người bất toàn. (I Cô-rinh-tô 3:3; 13:4, 5; Ga-la-ti 5:19, 20; cũng xem Ê-phê-sô 5:2, 8).
5, 6. a) Tại sao nhiều người không theo được dấu chân Giê-su, do đó Phao-lô có lời khuyên nào? b) Ngày nay, người ta được khuyến khích đi theo dấu chân Giê-su thế nào, và với kết quả gì cho họ?
5 Ngoài sự bất toàn ra, sự dốt nát về ý định Đức Chúa Trời cũng có thể ngăn cản một người bước đi theo dấu chân của đấng Christ. Vì thế Phao-lô khuyên tín đồ đấng Christ ở Ê-phê-sô “chớ nên ăn-ở như người ngoại-đạo nữa, họ theo sự hư-không của ý-tưởng mình, bởi sự ngu-muội ở trong họ và vì lòng họ cứng-cỏi nên trí-khôn tối-tăm, xa cách sự sống của Đức Chúa Trời” (Ê-phê-sô 4:17, 18).
6 Qua công việc rao giảng về Nước Trời, ngày nay người ta được khuyên từ bỏ cách đi riêng của họ trong sự dốt nát về ý định của Đức Chúa Trời, sự tối tăm tinh thần, bị thúc đẩy bởi một tấm lòng cứng cỏi, tìm kiếm những mục tiêu bất lợi. Họ được khuyến khích để tuân theo gương mẫu hoàn toàn của đấng Christ, “bước đi trong ngài” và “bắt hết các ý-tưởng làm tôi vâng-phục đấng Christ” (Cô-lô-se 2:6, 7; II Cô-rinh-tô 10:5). Những người sẵn sàng chấp nhận sự thử thách này được vững vàng trong đức tin. Khi họ càng tập quen đi theo cách đấng Christ đã đi thì việc này càng trở nên dễ dàng hơn cho họ.
7. Chúng ta có lời cam đoan nào là có thể bước theo dấu chân Giê-su mặc dù việc này thường là một sự thử thách cam go?
7 Tuy nhiên, điều đó thường là cam go. Sự chênh lệch giữa một tạo vật bất toàn và hoàn toàn rất lớn. Vậy một tạo vật bất toàn phải thay đổi nhiều để cố gắng theo được một gương mẫu hoàn toàn. Một số người khó thay đổi theo lối sống của một tín đồ đấng Christ hơn người khác có lẽ vì ảnh hưởng di truyền hay môi trường. Nhưng Đức Giê-hô-va cam đoan với chúng ta là bất cứ ai thực sự muốn làm mọi cố gắng sẽ có thể làm được. Sứ đồ Phao-lô nói: “Tôi làm được mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho tôi”. (Phi-líp 4:13; cũng xem II Cô-rinh-tô 4:7; 12:9). Điều đó là đúng cho mọi tín đồ đấng Christ.
Hãy để ý
8, 9. a) Tại sao cần chú ý không phân tâm và tập trung hết mực khi bước theo dấu chân của người nào khác? b) Theo lời khuyên nào trong Kinh-thánh sẽ che chở chúng ta khỏi bị trôi lạc khi đi theo dấu chân Giê-su?
8 Chúng ta không thể bước theo dấu chân mà không xem chừng chân mình đạp lên đâu. Nếu mắt chúng ta nhìn quanh vơ vẩn—chăm chú vào những sự chung quanh hay những điều khác—thì sớm muộn gì chúng ta thế nào cũng bước sai. Vậy chúng ta phải chú ý không phân tâm và tập trung hết mực, nếu không chúng ta sẽ bị lệch ra khỏi dấu chân mà ta đáng lẽ nên theo. Vì vậy, luôn luôn cần phải đề phòng nhất là khi những tiếng động thình lình hay sự xao lãng bất ngờ có thể phân tán tâm trí chúng ta khỏi công việc đang làm. (So sáng Gióp 18:10, 11).
9 Nói theo nghĩa bóng, điều này cũng đúng cho những người đang theo dấu chân của Giê-su. Giê-su đã cảnh cáo môn đồ phải thận trọng với chính họ, đừng «vì sự ăn uống quá độ, sự say-sưa và sự lo-lắng đời nầy làm cho lòng họ mê-mẩn» (Lu-ca 21:34). Sa-tan dùng những sự xao lãng hằng ngày để làm chúng ta thôi chăm chú vào dấu chân của Giê-su. Hắn mau mắn lợi dụng hoàn cảnh bất ngờ như sự chống đối, bệnh tật hay sự túng thiếu tài chánh để tấn công khi chúng ta không đề phòng. Để chắc là chúng ta không bao giờ trôi lạc, chúng ta phải “càng giữ vững lấy điều mình đã nghe”, nói cách khác, phải chăm chú nhiều hơn vào dấu chân của đấng Christ hơn bao giờ hết. (Hê-bơ-rơ 2:1; cũng xem I Giang 2:15-17).
Đừng lạc lối
10. a) Khi có dấu chân này đi ngang qua dấu chân khác thì có sự nguy hiểm nào (cho người đi theo một dấu chân)? b) Tại sao hậu quả của việc bước theo dấu chân sai theo ý nghĩa thiêng liêng là nghiêm trọng?
10 Trên một bãi biển đông người, có thể có nhiều dấu chân trên bãi cát ướt và có thể có những dấu chân đi ngang qua những dấu mà chúng ta đang đi theo. Nhiều dấu chân có vẻ giống nhau, ít nhất về bề ngoài. Vậy rất quan trọng làm sao chắc chắn là chúng ta đang theo dấu chân đúng. Nếu không, chúng ta sẽ bị lạc để đi vào con đường sai. Theo nghĩa thiêng liêng, điều này có thể đưa đến hậu quả nghiêm trọng. Sách Châm-ngôn cảnh cáo như sau về sự nguy hiểm đi theo dấu chân có vẻ đúng nhưng thật ra sai lầm: “Có một con đường coi dường chánh-đáng cho loài người; nhưng cuối-cùng nó thành ra cái nẻo sự chết” (Châm-ngôn 16:25).
11. Phao-lô đưa lời cảnh cáo nào cho các tín đồ đấng Christ thời ban đầu, và điều này đặt gương mẫu cho ai ngày nay?
11 Bởi vì điều này là nguy hiểm thật sự, Phao-lô cảm thấy cần cảnh cáo anh em trong hội-thánh tín đồ đấng Christ thời ban đầu: “Tôi lấy làm lạ cho anh em đã vội bỏ Đấng đã gọi anh em ở ơn Chúa Giê-su Christ, đặng theo [tin mừng] khác... Có mấy kẻ làm rối trí anh em, và muốn đánh đổ [tin mừng] anh em đã nhận, thì người ấy đáng bị a-na-them [rủa sả]” (Ga-la-ti 1:6-9). Theo gương của sứ đồ Phao-lô, Hội đồng Lãnh đạo Trung ương của Nhân-chứng Giê-hô-va ngày nay cảnh cáo chúng ta về những kẻ bội đạo và anh em giả mạo đã để lại những dấu chân giả. Tín đồ thật của đấng Christ không muốn đi lệch lối mà đấng Christ đã đặt ra trước mặt họ theo sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời (Thi-thiên 44:18).
12. a) II Ti-mô-thê 1:13 có thể giúp chúng ta tránh bị dẫn sai đi theo dấu chân giả hiệu thế nào? b) Các loại tin mừng giả hiệu có những đặc tính nào?
12 Chúng ta tránh khỏi bị lầm lạc bằng cách chú ý đến những dấu hiệu phân biệt dấu chân của đấng Christ. Sự hiểu biết chính xác về Giê-su, về sự dạy bảo của ngài, về sự điều hành của hội-thánh tín đồ đấng Christ giúp chúng ta nhận rõ “mẫu-mực của các sự dạy-dỗ có ích” có thể che chở chúng ta khỏi những kẻ “muốn đánh đổ [tin mừng] của đấng Christ” (II Ti-mô-thê 1:13). Những loại gì khác gọi là tin mừng—trên thực tế chỉ là những dấu chân giả hiệu—không vừa khít vào với mẫu mực của lẽ thật. Mà chúng làm lệch lạc mẫu mực, làm cho mẫu mực lu mờ, không rõ ràng nữa. Thay vì làm sáng tỏ những lẽ thật căn bản và nguyên tắc của Kinh-thánh, những kẻ đem tin mừng giả hiệu làm trái ngược lại. Thay vì khuyến khích chúng ta hoạt động nhiều hơn trong thánh chức của Đức Giê-hô-va, chúng nó chủ trương nên làm chậm lại. Thông điệp của chúng nó không tích cực và không tôn vinh danh và tổ chức của Đức Giê-hô-va mà thật ra là tiêu cực, hay tìm lỗi này lỗi nọ và chỉ trích. Chắc chắn đây không phải là những dấu chân mà chúng ta muốn theo.
Hãy giữ nhịp bước đúng
13. Khi chúng ta theo dấu chân người nào khác, điều này liên quan thế nào đến nhịp bước?
13 Khi chúng ta đi bộ, khoảng cách mỗi bước được xác định một phần nào bởi tốc độ mà chúng ta đi. Thông thường, chúng ta càng đi nhanh thì khoảng cách mỗi bước càng dài; càng đi chậm thì khoảng cách càng ngắn. Vì thế, khi chúng ta theo bước chân của ai đó theo nghĩa đen, nếu chúng ta điều chỉnh bước của chúng ta hòa hợp với bước họ thì chúng ta sẽ đi dễ dàng hơn. Cũng thế, theo nghĩa bóng, để đi một cách thành công theo dấu chân của đấng Lãnh đạo Giê-su Christ, chúng ta phải cố gắng đi theo nhịp bước của ngài.
14. a) Chúng ta có thể không giữ cùng nhịp bước với Giê-su ra sao? b) Tại sao là điên rồ khi cố gắng đi nhanh hơn người “đầy-tớ trung-tín và khôn-ngoan”?
14 Nếu không đi theo nhịp bước của đấng Christ có nghĩa là một trong hai điều sau đây xảy ra. Hoặc là chúng ta bước mau hơn, đi trước người “đầy-tớ trung-tín và khôn-ngoan” mà Giê-su đang dùng để hoàn thành ý định của Đức Giê-hô-va, hay là chúng ta lẹt đẹt quá chậm theo sự hướng dẫn của người “đầy-tớ” đó (Ma-thi-ơ 24:45-47). Thí dụ về trường hợp thứ nhất, một số tín đồ đấng Christ trong quá khứ đã không kiên nhẫn chờ những sự thay đổi trên phương diện giáo lý hay cách tổ chức hoặc những sự thay đổi mà họ cho rằng cần làm ngay và quá hạn rồi. Họ trở nên bất bình vì họ cảm thấy nhiều điều không tiến nhanh theo ý họ và họ đã tách rời khỏi dân tộc của Đức Giê-hô-va. Quả thật là điên rồ và thiển cận! Thường thì chính những điều làm họ khó chịu thì sau đó đã thay đổi—nhưng theo thời điểm của Đức Giê-hô-va (Châm-ngôn 19:2; Truyền-đạo 7:8, 9).
15. Vua Đa-vít và Giê-su cho gương mẫu nào về việc giữ đúng nhịp bước?
15 Đường lối khôn ngoan là chờ đợi Đức Giê-hô-va hành động còn hơn là cố độc đoán ấn định nhịp độ của những điều nào nên xảy ra. Vua Đa-vít ngày xưa đã đặt một gương mẫu đúng. Vua đã từ khước âm mưu chống lại vua Sau-lơ với ý đồ chiếm ngôi vua trước thời điểm mà Đức Giê-hô-va ban cho ông (I Sa-mu-ên 24:1-15). Cũng thế, “Con vua Đa-vít” là Giê-su nhận biết rằng ngài phải đợi tới thời được ban trọn vẹn quyền vua trên trời. Ngài biết lời tiên tri áp dụng cho ngài: “Hãy ngồi bên hữu ta, cho đến chừng ta đặt kẻ thù-nghịch ngươi làm bệ chơn cho ngươi”. Vì vậy, lúc một nhóm người Do-thái muốn “có ý đến ép ngài để tôn làm vua”, Giê-su đã mau mắn rút lui (Ma-thi-ơ 21:9; Thi-thiên 110:1; Giăng 6:15). Khoảng 30 năm sau, theo Hê-bơ-rơ 10:12, 13, Giê-su vẫn còn chờ đợi quyền vua. Trên thực tế, ngài đã đợi gần 19 thế kỷ trước khi được lên ngôi chính thức làm vua Nước Trời lúc nước ấy thành lập năm 1914.
16. a) Hãy cho thí dụ cụ thể về việc chúng ta đi chậm hơn nhịp bước chúng ta nên đi. b) Ý định của sự nhịn nhục của Đức Giê-hô-va là gì, và chúng ta nên tránh lạm dụng lòng nhịn nhục đó thế nào?
16 Tuy nhiên, không giữ đúng nhịp bước cũng có nghĩa là đi chậm lại, hay đi lẹt đẹt quá chậm đằng sau. Vì thế, khi Lời Đức Chúa Trời cho thấy rằng chúng ta phải thay đổi nếp sống, chúng ta có hành động liền ngay không? Hay chúng ta tranh luận là vì Đức Chúa Trời kiên nhẫn, chúng ta có thể trì hoãn việc thay đổi đó cho đến sau này, hy vọng là lúc đó sẽ dễ dàng hơn? Đúng là Đức Giê-hô-va kiên nhẫn. Nhưng điều này không phải để chúng ta chậm trễ trong việc làm những sự thay đổi cần thiết. Hơn nữa, “Ngài lấy lòng nhịn-nhục đối với anh em, không muốn cho một người nào chết mất, song muốn cho mọi người đều ăn-năn” (II Phi-e-rơ 3:9, 15). Thế thì, tốt hơn là bắt chước người viết Thi-thiên đã nói: “Tôi lật-đật, không chậm-trễ, mà gìn-giữ các điều-răn Chúa” (Thi-thiên 119:60).
17. Việc giữ nhịp bước đúng có liên hệ gì đến công việc rao giảng, và điều này khiến chúng ta tự đặt câu hỏi nào?
17 Sự chậm trễ cũng có thể liên quan đến công việc rao giảng về Nước Trời. Theo Ma-thi-ơ đoạn 25, Giê-su đang xét xử nhân loại, phân chia “chiên và dê”. Điều này được thực hiện phần lớn qua công việc rao giảng “tin mừng nầy về nước trời” (Ma-thi-ơ 24:14; 25:31-33; Khải-huyền 14:6, 7). Thì giờ dành cho sự hoàn tất công việc phân chia này tất nhiên có giới hạn (Ma-thi-ơ 24:34). Khi thời gian này sắp chấm dứt, chúng ta có thể chờ đợi Giê-su sẽ làm công việc tiến nhanh hơn. Làm như thế, ngài hành động như một công cụ của Đức Chúa Trời, Đấng đã hứa khi nói về công việc thâu nhóm này: “Ta, Đức Giê-hô-va, sẽ nôn-nả làm điều ấy trong kỳ nó” (Ê-sai 60:22). Là những người cùng làm việc với Đức Chúa Trời, cẩn thận bước theo dấu chân của Con Ngài, chúng ta có gia tăng nhịp bước trong công việc rao giảng đến mức tùy theo tình trạng thể xác và các trách nhiệm thiêng liêng cho phép không? Báo cáo rao giảng chứng tỏ là hàng triệu Nhân-chứng Giê-hô-va đang làm điều đó!
Tránh sự quá tự tin, chống sự chán nản
18. Tại sao một người có thể trở nên quá tự tin, và Kinh-thánh cảnh cáo thế nào về sự nguy hiểm này?
18 Chúng ta càng bền đỗ trong công việc bước theo dấu chân của người nào thì chúng ta càng quen với lối bước đi của người đó. Tuy nhiên, nếu chúng ta trở nên tự mãn, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ đi trật bước. Vì thế, khi đi theo dấu chân Giê-su hiểu theo nghĩa bóng, chúng ta phải nhận biết sự nguy hiểm của việc trở nên quá tự tin, không cẩn thận để tin cậy nơi sức mạnh và năng lực của riêng mình, cảm thấy là chúng ta đã nắm vững cách đi hoàn toàn của ngài. Kinh nghiệm của Phi-e-rơ được ghi lại nơi Lu-ca 22:54-62 dùng làm lời cảnh cáo đúng lúc cho chúng ta. Câu này cũng nhấn mạnh sự chân thật của I Cô-rinh-tô 10:12 nói rằng: “Ai tưởng mình đứng, hãy giữ kẻo ngã”.
19. a) Điều gì đôi khi xảy ra cho mỗi tín đồ đấng Christ? (Gia-cơ 3:2). b) Chúng ta nên xem lời của Phao-lô nơi Rô-ma 7:19, 24 thế nào?
19 Vì sự bất toàn mỗi tín đồ đấng Christ đôi khi sẽ đi sai bước. Sự đi lệch có thể là nhỏ, người khác ít để ý tới. Hay có thể là một lỗi lầm rõ ràng mà nhiều người sẽ trông thấy. Dù sao, nhớ lại những lời khuyên bảo chân thật của sứ đồ Phao-lô thật là an ủi: “Vì tôi không làm điều lành mình muốn, nhưng làm điều dữ mình không muốn. Khốn-nạn cho tôi!” (Rô-ma 7:19, 24). Dĩ nhiên, không nên xem những lời này như là để bào chữa cho những hành động sai lầm, nhưng là để khích lệ cho những tín đồ thành tâm đang chống cự với mọi điều bất toàn, giúp họ bền lòng trong sự cố gắng của họ để đương đầu với sự thử thách đi theo dấu chân hoàn toàn của Giê-su.
20. a) Lời Châm-ngôn 24:16 giúp chúng ta thế nào trong cuộc chạy đua cho sự sống? b) Chúng ta nên nhất quyết làm gì?
20 Châm-ngôn 24:16 nói: “Vì người công-bình dầu sa-ngã bảy lần, cũng chổi-dậy”. Trong cuộc chạy đua cho sự sống, không ai nên cảm thấy bị buộc phải bỏ cuộc. Cuộc chạy đua này nên thể như cuộc chạy đường trường, cần sự bền bỉ, không phải cuộc đua 100 thước nước rút mà một vấp nhỏ thôi của người chạy cũng đủ làm cho bị thất cuộc. Nhưng người chạy đường trường thì dù cho có vấp té còn có thì giờ để phục lại sức và chạy đến mức chót. Vậy khi có sự bước sai lệch làm bạn phải kêu lớn: “Khốn-nạn cho tôi!”, hãy nhớ là bạn vẫn còn thì giờ để phục hồi sức lực. Bạn vẫn còn cơ hội để trở lại theo bước chân Giê-su Christ, đấng Lãnh đạo của bạn. Không có lý do để chán nản! Không có lý do để đầu hàng! Hãy nhất quyết với sự giúp đỡ của Đức Chúa Trời, hãy đương đầu một cách thành công với sự thử thách «noi dấu chơn Giê-su» (I Phi-e-rơ 2:21).
Tại sao tín đồ đấng Christ phải
◻ học tuân theo?
◻ chú ý không phân tâm?
◻ giữ trong trí mẫu mực của lẽ thật?
◻ giữ nhịp bước đúng?
◻ tránh sự quá tự tin?
◻ chống sự chán nản?
[Hình nơi trang 19]
Nhờ chăm chú nhìn về mục tiêu mà người công bình chắc chắn sẽ đứng dậy nổi