THƯ VIỆN TRỰC TUYẾN Tháp Canh
Tháp Canh
THƯ VIỆN TRỰC TUYẾN
Việt
  • KINH THÁNH
  • ẤN PHẨM
  • NHÓM HỌP
  • nwt Ê-xơ-tê 1:1-10:3
  • Ê-xơ-tê

Không có video nào cho phần được chọn.

Có lỗi trong việc tải video.

  • Ê-xơ-tê
  • Kinh Thánh—Bản dịch Thế Giới Mới
Kinh Thánh—Bản dịch Thế Giới Mới
Ê-xơ-tê

Ê-XƠ-TÊ

1 Bấy giờ vào thời A-suê-ru,* tức là A-suê-ru cai trị 127 tỉnh+ từ Ấn Độ đến Ê-thi-ô-bi,* 2 trong những ngày vua A-suê-ru đang ngồi trên ngai trị vì tại thành lũy* Su-san,*+ 3 nhằm năm thứ ba triều đại mình, ông mở tiệc đãi tất cả các quần thần và bề tôi. Đạo quân Ba Tư+ và Mê-đi,+ các bậc quyền quý cùng quan lại của các tỉnh đều ở trước mặt ông. 4 Trong nhiều ngày, tức 180 ngày, ông cho họ thấy sự giàu sang của vương quốc vinh hiển mình, cùng vẻ oai nghi huy hoàng của sự vĩ đại mình. 5 Khi những ngày ấy chấm dứt, vua mở tiệc bảy ngày trong sân vườn thượng uyển để đãi tất cả mọi người có mặt tại thành lũy Su-san, từ người lớn nhất cho đến người nhỏ nhất. 6 Có vải lanh, vải sợi bông tốt, vải xanh dương được buộc lại bằng những dây vải tốt, sợi len tía trong những khoen bạc, các trụ đá hoa, tràng kỷ bằng vàng bằng bạc trên nền lát đá đỏ, đá hoa, xà cừ và đá hoa đen.

7 Rượu được phục vụ trong các cốc* bằng vàng, mỗi cốc đều khác nhau; rượu của triều đình nhiều vô kể, theo sự giàu có của vua. 8 Về việc uống rượu thì có luật là không được ép buộc* ai vì vua đã sắp đặt với các quan chức trong triều rằng mỗi người được làm theo ý mình muốn.

9 Hoàng hậu Vả-thi+ cũng mở tiệc đãi các quý bà tại hoàng cung của vua A-suê-ru.

10 Vào ngày thứ bảy, khi lòng vua đang hứng chí bởi rượu, vua truyền lệnh cho Mê-hu-man, Bít-tha, Hạt-bô-na,+ Biếc-tha, A-bác-tha, Xê-thạt và Cạt-cách, tức bảy triều thần là hầu cận của vua A-suê-ru, 11 đưa hoàng hậu Vả-thi, đầu đội khăn vấn hoàng gia, đến trước mặt vua hầu khoe với dân chúng cùng các quan về nhan sắc của bà, vì bà rất đẹp. 12 Nhưng hoàng hậu Vả-thi cứ không chịu đến theo lệnh vua truyền qua các triều thần. Vua vô cùng tức giận và cơn thịnh nộ trong ông nổi phừng lên.

13 Rồi vua hội ý với các nhà thông thái am tường về các tiền lệ* (vì đây là cách vua thường nêu vấn đề trước tất cả những người thạo luật pháp và vụ việc pháp lý. 14 Những người thân cận nhất của vua gồm Cạt-sê-na, Sê-thạt, Át-ma-tha, Ta-rê-si, Mê-re, Mạt-sê-na và Mê-mu-can, tức bảy viên quan+ của Ba Tư và Mê-đi, là những người được quyền yết kiến vua và giữ những chức vụ cao nhất trong vương quốc). 15 Vua hỏi: “Theo luật pháp thì phải làm sao với hoàng hậu Vả-thi vì bà ta đã không tuân theo lệnh vua A-suê-ru đã truyền qua các triều thần?”.

16 Trước mặt vua cùng các quan, Mê-mu-can đáp: “Hoàng hậu Vả-thi không chỉ mắc tội với bệ hạ+ mà còn mắc tội với tất cả các quan cùng toàn thể dân chúng trong mọi tỉnh của vua A-suê-ru. 17 Vì việc làm của hoàng hậu sẽ đến tai tất cả các người vợ và họ sẽ khinh bỉ chồng mình mà rằng: ‘Chính vua A-suê-ru truyền đưa hoàng hậu Vả-thi đến trước mặt ngài nhưng bà không chịu đến’. 18 Ngay trong hôm nay, những phu nhân của Ba Tư và Mê-đi biết việc hoàng hậu đã làm sẽ nói với chồng, là các quan của vua, thì hẳn sẽ sinh ra lắm điều khinh bỉ và phẫn nộ. 19 Nếu đẹp ý bệ hạ, xin hãy ban sắc lệnh và cho viết vào luật pháp của Ba Tư và Mê-đi, là luật không thể hủy bỏ,+ rằng Vả-thi sẽ không bao giờ được diện kiến vua A-suê-ru nữa; xin bệ hạ trao phẩm vị của người cho một phụ nữ tốt hơn. 20 Khi sắc lệnh của bệ hạ truyền ra khắp vương quốc rộng lớn của ngài, hết thảy các người vợ đều sẽ tôn kính chồng mình, từ người lớn nhất cho đến người nhỏ nhất”.

21 Lời đề nghị ấy đẹp lòng vua và các quan nên vua làm theo lời của Mê-mu-can. 22 Thế là vua gửi thư đến tất cả các tỉnh của vua,+ tỉnh nào theo chữ viết của tỉnh ấy, dân nào theo ngôn ngữ của dân ấy, hầu cho mọi người chồng làm chủ nhà mình và nói ngôn ngữ của dân mình.

2 Sau sự việc ấy, khi cơn giận của vua A-suê-ru+ nguôi bớt, vua nhớ đến việc Vả-thi đã làm+ và sắc lệnh trừng phạt bà.+ 2 Các hầu cận của vua bèn tâu: “Phải tìm kiếm các trinh nữ trẻ đẹp cho vua. 3 Xin vua bổ nhiệm những người đại diện trong mọi tỉnh của vương quốc+ để triệu tập tất cả trinh nữ trẻ đẹp đến thành lũy Su-san rồi đưa vào hậu cung. Xin hãy để họ dưới sự quản lý của Hê-gai,+ là hoạn quan của vua và người giám hộ các phụ nữ trong cung; cũng cho họ được chăm sóc sắc đẹp.* 4 Thiếu nữ nào vừa lòng vua nhất sẽ làm hoàng hậu thay thế Vả-thi”.+ Lời đề nghị ấy đẹp ý vua nên vua làm như vậy.

5 Tại thành lũy Su-san+ có một người Do Thái nọ tên là Mạc-đô-chê,+ con trai Giai-rơ, cháu Si-mê-i, chắt Kích, một người Bên-gia-min,+ 6 đã bị đày đi khỏi Giê-ru-sa-lem chung với những người bị trục xuất, trong đó có vua Giê-cô-nia*+ của Giu-đa, người mà vua Nê-bu-cát-nết-xa của Ba-by-lôn bắt đi lưu đày. 7 Ông là người giám hộ* Ha-đa-sa,* tức là Ê-xơ-tê, con gái của chú mình,+ vì cô không có cha mẹ. Thiếu nữ này có dáng vóc tuyệt đẹp và dung nhan mỹ miều; khi cha mẹ cô qua đời, Mạc-đô-chê nhận cô làm con gái. 8 Khi lời cùng luật pháp của vua được truyền ra và nhiều thiếu nữ được triệu tập tại thành lũy Su-san dưới sự quản lý của Hê-gai,+ Ê-xơ-tê cũng được đưa vào cung vua dưới sự quản lý của Hê-gai, là người giám hộ các phụ nữ trong cung.

9 Thiếu nữ ấy đẹp lòng Hê-gai và chiếm được cảm tình* của ông nên ông nhanh chóng sắp xếp cho cô được chăm sóc sắc đẹp*+ và có chế độ ăn uống đặc biệt. Ông cấp cho cô bảy thiếu nữ chọn lọc từ cung vua, đồng thời chuyển cô cùng các tớ gái trẻ đến nơi tốt nhất trong hậu cung. 10 Ê-xơ-tê không hề nói gì về dân tộc+ hay người thân của mình, vì Mạc-đô-chê+ đã căn dặn cô không nói với bất cứ ai.+ 11 Ngày qua ngày, Mạc-đô-chê thường qua lại trước sân hậu cung để biết tình hình của Ê-xơ-tê và điều xảy ra với cô.

12 Mỗi thiếu nữ đều có phiên được vào diện kiến vua A-suê-ru sau khi hoàn tất chương trình chăm sóc sắc đẹp kéo dài 12 tháng được chỉ định cho họ, vì họ phải hoàn tất việc chăm sóc sắc đẹp* theo cách này: sáu tháng dùng dầu một dược+ và sáu tháng dùng dầu nhũ hương+ cùng đủ loại dầu để chăm sóc sắc đẹp.* 13 Sau đó, thiếu nữ ấy sẵn sàng để vào diện kiến vua, và bất cứ thứ gì cô yêu cầu đều được ban cho khi cô rời hậu cung để đến cung vua. 14 Buổi tối cô vào cung vua và sáng ra thì trở về hậu cung thứ nhì, dưới sự quản lý của Sa-ách-ga, là hoạn quan của vua+ và người giám hộ các cung phi. Cô sẽ không đến với vua nữa, trừ khi được vua đặc biệt sủng ái và cho gọi đích danh.+

15 Rồi đến phiên Ê-xơ-tê vào chầu vua. Cô là con gái A-bi-hai, A-bi-hai là chú của Mạc-đô-chê, người đã nhận cô làm con gái.+ Khi đó, cô không yêu cầu gì ngoài những thứ mà Hê-gai, là hoạn quan của vua và người giám hộ các phụ nữ trong cung, đã đề nghị. (Trong thời gian ấy, Ê-xơ-tê chiếm được cảm tình của mọi người nhìn thấy cô). 16 Ê-xơ-tê được đưa vào chầu vua A-suê-ru tại hoàng cung vào tháng thứ mười, tức là tháng Tê-bết,* nhằm năm thứ bảy+ triều đại ông. 17 Vua yêu thương Ê-xơ-tê hơn hết thảy phụ nữ khác. Trong tất cả các trinh nữ, cô chiếm được tình cảm và lòng quý chuộng* của vua nhất. Vì vậy, vua đội khăn vấn hoàng gia lên đầu cô và lập cô làm hoàng hậu+ thay thế Vả-thi.+ 18 Vua mở tiệc linh đình để thết đãi hết thảy quần thần cùng bề tôi, đó là yến tiệc của Ê-xơ-tê. Rồi vua tuyên bố ân xá cho các tỉnh và ban phát quà theo sự giàu có của vua.

19 Khi các trinh nữ+ được triệu tập lần thứ hai thì Mạc-đô-chê đang ngồi tại cổng của cung vua. 20 Ê-xơ-tê không hề nói gì về người thân và dân tộc của mình,+ y như lời Mạc-đô-chê căn dặn; Ê-xơ-tê tiếp tục làm theo lời của Mạc-đô-chê như hồi cô được ông chăm sóc.+

21 Trong những ngày ấy, khi Mạc-đô-chê đang ngồi ở cổng cung điện vua thì Bích-than và Thê-rết, hai triều thần của vua là người giữ cửa, nổi giận và lập mưu ám sát vua A-suê-ru. 22 Nhưng Mạc-đô-chê hay được âm mưu ấy, ông liền báo cho hoàng hậu Ê-xơ-tê biết. Rồi Ê-xơ-tê thay mặt Mạc-đô-chê mà tâu với vua. 23 Thế là vấn đề được điều tra và cuối cùng được xác nhận, rồi cả hai người đó đều bị treo lên cây cột; sự việc này được ghi vào sách sử đương thời tại trước mặt vua.+

3 Sau các việc đó, vua A-suê-ru thăng chức cho Ha-man+ con trai Ham-mê-đa-tha, người A-gác,+ và cất nhắc Ha-man lên bằng cách ban cho địa vị cao hơn tất cả các quan khác.+ 2 Hết thảy bề tôi của vua ở tại cổng cung điện đều cúi xuống và sấp mình trước Ha-man vì vua đã ra lệnh phải làm thế. Nhưng Mạc-đô-chê không chịu cúi xuống hay sấp mình trước Ha-man. 3 Vì vậy, các bề tôi của vua tại cổng cung điện nói với Mạc-đô-chê: “Sao ông lại lờ đi lệnh vua?”. 4 Ngày nào họ cũng nói với Mạc-đô-chê như thế nhưng ông không nghe theo. Rồi họ tâu với Ha-man xem có nên dung túng hành động của Mạc-đô-chê không,+ vì ông đã cho họ biết ông là người Do Thái.+

5 Khi thấy Mạc-đô-chê không chịu cúi xuống và sấp mình trước hắn thì Ha-man vô cùng tức giận.+ 6 Nhưng hắn nghĩ nếu chỉ ra tay giết một mình Mạc-đô-chê thì quá tầm thường, vì người ta đã kể với hắn về dân tộc của Mạc-đô-chê. Thế là Ha-man tìm cách tiêu diệt cả dân tộc của Mạc-đô-chê, tức toàn bộ người Do Thái sống trên khắp vương quốc của A-suê-ru.

7 Vào tháng thứ nhất, tức là tháng Ni-san,* nhằm năm thứ mười hai+ triều đại vua A-suê-ru, họ bắt Phu-rơ+ (tức là bắt thăm) trước mặt Ha-man để chọn ngày tháng, và thăm trúng nhằm tháng thứ mười hai, tức là tháng A-đa.*+ 8 Rồi Ha-man tâu với vua A-suê-ru: “Có một dân sống rải rác và tản mác giữa các dân+ trong mọi tỉnh thuộc vương quốc của bệ hạ,+ luật của chúng chẳng giống luật của dân nào; chúng không vâng theo luật vua, và nếu để chúng như thế thì thật bất lợi cho bệ hạ. 9 Nếu đẹp ý bệ hạ, xin hãy cho viết sắc lệnh diệt trừ chúng. Hạ thần sẽ đưa cho các quan chức 10.000 ta-lâng* bạc để sung vào ngân khố triều đình”.*

10 Vua bèn tháo nhẫn đóng dấu+ khỏi tay mình và trao cho Ha-man+ con trai Ham-mê-đa-tha, người A-gác,+ là kẻ thù của dân Do Thái. 11 Vua nói với Ha-man: “Ta giao bạc và dân ấy cho khanh, khanh muốn làm gì tùy ý”. 12 Các thư ký của vua+ được gọi đến vào ngày 13 của tháng thứ nhất. Họ chép+ tất cả các mệnh lệnh mà Ha-man truyền cho các phó vương, quan tổng đốc của các tỉnh và quan lại trong các dân, tỉnh nào theo chữ viết của tỉnh ấy và dân nào theo ngôn ngữ của dân ấy. Lệnh đó được viết nhân danh vua A-suê-ru và được đóng dấu bằng nhẫn của vua.+

13 Các lá thư được những người đưa tin gửi đến mọi tỉnh của vua, ra lệnh tiêu diệt, giết chết và diệt trừ toàn thể người Do Thái, cả trẻ lẫn già, phụ nữ cũng như trẻ em, nội trong một ngày, là ngày 13 của tháng thứ mười hai, tức tháng A-đa,+ và tịch thu tài sản của họ.+ 14 Một bản sao của lệnh đó được ban ra làm luật trong mỗi tỉnh và công bố cho mọi dân tộc để họ chuẩn bị sẵn sàng cho ngày ấy. 15 Những người đưa tin liền lên đường+ theo lệnh vua; luật ấy được ban trong thành lũy Su-san.+ Vua và Ha-man ngồi uống rượu, còn thành Su-san thì hỗn loạn.

4 Khi biết được chuyện đã xảy ra,+ Mạc-đô-chê+ xé áo, mặc vải thô và phủ tro lên người. Rồi ông đi vào giữa thành, gào khóc cay đắng. 2 Ông chỉ đến cổng cung điện, vì không ai được vào cổng cung điện mà mặc vải thô. 3 Ở mọi tỉnh+ mà lời và sắc lệnh của vua được truyền đến đều có sự sầu thảm lớn trong vòng người Do Thái; họ kiêng ăn+ và khóc lóc rên xiết, có nhiều người mặc vải thô và nằm trong tro.+ 4 Khi các hầu gái và hoạn quan của Ê-xơ-tê vào báo tin ấy, hoàng hậu vô cùng đau buồn. Rồi bà gửi áo cho Mạc-đô-chê để ông mặc thay thế vải thô nhưng ông từ chối. 5 Ê-xơ-tê bèn cho gọi Ha-thác, là một trong những hoạn quan của vua và được vua chỉ định phục vụ bà, rồi bà bảo ông đi hỏi Mạc-đô-chê xem chuyện ấy nghĩa là sao và điều gì đang xảy ra.

6 Thế là Ha-thác đi gặp Mạc-đô-chê ở quảng trường của thành, phía trước cổng cung điện. 7 Mạc-đô-chê cho ông biết mọi chuyện xảy ra với mình và số tiền+ Ha-man hứa sung vào ngân khố của vua để tiêu diệt người Do Thái.+ 8 Mạc-đô-chê cũng đưa cho ông bản sao của sắc lệnh đã được ban tại Su-san+ về việc tiêu diệt dân Do Thái. Ha-thác phải cho Ê-xơ-tê xem bản sao ấy và giải thích cho bà,+ đồng thời bảo bà vào gặp vua để khẩn cầu vua ban ơn và trực tiếp nài xin vua vì dân tộc bà.

9 Ha-thác trở về thuật lại cho Ê-xơ-tê mọi lời của Mạc-đô-chê. 10 Ê-xơ-tê lệnh cho Ha-thác đi thưa với Mạc-đô-chê rằng:+ 11 “Mọi bề tôi của vua và dân trong các tỉnh của vua đều biết rằng nếu bất cứ người nam hay nữ nào vào sân trong của cung điện+ mà không được triệu đến thì chỉ có một luật được áp dụng: Người ấy phải bị xử tử. Chỉ khi vua giơ vương trượng bằng vàng ra cho người thì người mới được sống.+ Về phần con, đã 30 ngày rồi mà con chưa được triệu vào hầu vua”.

12 Khi Mạc-đô-chê nghe những lời của Ê-xơ-tê, 13 ông nói lại rằng: “Đừng tưởng trong số tất cả những người Do Thái, con sẽ được thoát vì là người nhà của vua. 14 Nếu con im lặng trong lúc này thì người Do Thái sẽ được tiếp trợ và giải cứu theo cách khác,+ nhưng con và nhà cha con sẽ bị diệt vong. Biết đâu con được làm hoàng hậu là để cho những lúc như thế này”.+

15 Rồi Ê-xơ-tê thưa lại với Mạc-đô-chê: 16 “Xin hãy đi nhóm lại hết thảy người Do Thái trong Su-san và kiêng ăn+ vì con. Đừng ăn uống gì trong ba ngày,+ cả ngày lẫn đêm. Con cùng các hầu gái cũng sẽ kiêng ăn. Con sẽ vào gặp vua, là điều trái luật, và nếu phải chết thì con sẽ chết”. 17 Thế là Mạc-đô-chê đi và làm theo mọi điều Ê-xơ-tê dặn.

5 Vào ngày thứ ba,+ Ê-xơ-tê mặc triều phục và đứng tại sân trong của cung điện, đối diện chính điện. Vua thì đang ngồi trên ngai trong chính điện, đối diện lối ra vào. 2 Vừa khi vua thấy hoàng hậu Ê-xơ-tê đứng trong sân thì bà được ơn của vua, và vua giơ vương trượng bằng vàng+ ra cho bà. Rồi Ê-xơ-tê tiến đến chạm vào đầu vương trượng.

3 Vua hỏi bà: “Hỡi hoàng hậu Ê-xơ-tê, có việc gì chăng? Ái khanh thỉnh cầu điều chi? Dù đến nửa vương quốc thì ta cũng ban cho!”. 4 Ê-xơ-tê tâu: “Nếu đẹp ý bệ hạ thì hôm nay xin bệ hạ cùng Ha-man+ đến dự tiệc mà thiếp đã chuẩn bị cho ngài”. 5 Rồi vua truyền lệnh: “Hãy gọi Ha-man đến ngay, theo như yêu cầu của hoàng hậu Ê-xơ-tê”. Thế là vua và Ha-man đến dự tiệc mà Ê-xơ-tê đã chuẩn bị.

6 Trong lúc dự tiệc rượu, vua nói với Ê-xơ-tê: “Ái khanh thỉnh cầu điều chi? Ta sẽ ban cho! Ái khanh xin điều gì? Dù đến nửa vương quốc thì ta cũng bằng lòng!”.+ 7 Ê-xơ-tê thưa: “Thiếp thỉnh cầu và xin bệ hạ điều này: 8 Nếu thiếp được ơn trước mặt bệ hạ, và nếu bệ hạ đẹp lòng ban cho điều thiếp thỉnh cầu và làm theo điều thiếp cầu xin, thì xin bệ hạ cùng Ha-man đến dự bữa tiệc thiếp sẽ tổ chức vào ngày mai; và ngày mai thiếp sẽ làm theo lời của bệ hạ”.

9 Hôm đó Ha-man ra về, lòng vui mừng hớn hở. Nhưng khi thấy Mạc-đô-chê nơi cổng cung vua, không đứng dậy cũng chẳng run sợ trước mặt mình, Ha-man vô cùng tức giận.+ 10 Tuy nhiên, Ha-man nén cơn giận và đi về nhà. Rồi hắn cho mời bạn bè và vợ là Xê-rê-sơ+ đến. 11 Ha-man khoe về sự giàu sang vượt trội của mình, về việc hắn có nhiều con trai+ và được vua thăng chức, cất nhắc hắn lên cao hơn các quan và bề tôi của vua.+

12 Ha-man nói thêm: “Còn nữa, hoàng hậu Ê-xơ-tê chẳng mời ai khác ngoài ta đi cùng vua đến dự tiệc người chuẩn bị.+ Ngày mai ta lại được mời đến với vua và hoàng hậu.+ 13 Nhưng ngày nào ta còn thấy tên Do Thái Mạc-đô-chê ngồi ở cổng cung điện thì tất cả những điều đó chẳng có nghĩa lý gì”. 14 Xê-rê-sơ vợ Ha-man cùng hết thảy bạn bè nói với hắn: “Hãy cho dựng một cây cột cao 50 cu-bít.* Sáng mai hãy xin vua treo Mạc-đô-chê lên đó,+ rồi đi thưởng thức tiệc cùng với vua”. Đề nghị đó đẹp ý Ha-man nên hắn cho dựng cây cột.

6 Đêm ấy, vua không ngủ được nên truyền đem sách sử đương thời+ đến đọc cho vua. 2 Trong đó có ghi lại sự kiện Mạc-đô-chê trình báo việc Bích-than và Thê-rết, hai triều thần của vua là người gác cửa, đã lập mưu ám sát vua A-suê-ru.+ 3 Vua hỏi: “Với công trạng ấy, Mạc-đô-chê đã được tôn trọng và ghi công ra sao?”. Những người hầu cận của vua đáp: “Tâu bệ hạ, ông ấy chưa được gì cả”.

4 Sau đó vua hỏi: “Ai đang ở ngoài sân?”. Bấy giờ, Ha-man đã vào đến sân ngoài của cung điện+ để xin vua treo Mạc-đô-chê lên cây cột mà hắn đã chuẩn bị.+ 5 Những người hầu cận đáp: “Bẩm, là ngài Ha-man+ đang đứng ngoài sân”. Vua truyền lệnh: “Cho người vào”.

6 Khi Ha-man vào, vua hỏi hắn: “Nên làm gì cho người mà vua muốn tôn trọng?”. Ha-man nghĩ thầm: “Có ai mà vua muốn tôn trọng hơn ta?”.+ 7 Vậy, Ha-man tâu với vua: “Về người mà bệ hạ muốn tôn trọng, 8 xin hãy truyền lệnh mang đến vương bào+ bệ hạ mặc, ngựa bệ hạ cưỡi có vòng trang trí đặc biệt trên đầu. 9 Xin giao vương bào và ngựa cho một vị quan cao quý của bệ hạ, để mặc cho người bệ hạ muốn tôn trọng và cho người ấy cưỡi ngựa nơi quảng trường của thành. Người ta sẽ đi trước người và hô lên rằng: ‘Đây là điều vua làm cho người vua muốn tôn trọng!’”.+ 10 Vua liền nói với Ha-man: “Hãy mau mau đi lấy vương bào và ngựa, rồi cứ theo lời khanh mà làm cho Mạc-đô-chê người Do Thái đang ngồi nơi cổng cung điện. Đừng bỏ qua bất cứ điều gì khanh vừa nói”.

11 Thế là Ha-man đi lấy vương bào và ngựa, rồi mặc vương bào cho Mạc-đô-chê+ và cho ông cưỡi trong quảng trường của thành, vừa đi trước vừa hô lên rằng: “Đây là điều vua làm cho người vua muốn tôn trọng!”. 12 Sau đó, Mạc-đô-chê trở về cổng cung điện, còn Ha-man vội vã về nhà mình, trùm đầu lại và lòng đầy sầu thảm. 13 Khi Ha-man kể cho vợ là Xê-rê-sơ+ và bạn bè nghe chuyện đã xảy ra với mình thì các nhà thông thái và vợ hắn nói: “Ngài đã bắt đầu thất thế trước Mạc-đô-chê rồi. Nếu ông ta thuộc dòng dõi Do Thái thì ngài chẳng thắng được đâu; chắc chắn ngài sẽ thất bại trước ông ta”.

14 Họ còn đang nói chuyện với hắn thì các triều thần của vua đến và nhanh chóng đưa hắn đi dự tiệc Ê-xơ-tê đã dọn.+

7 Vậy, vua cùng Ha-man+ đến dự tiệc của hoàng hậu Ê-xơ-tê. 2 Trong lúc dự tiệc rượu vào ngày thứ hai, vua lại hỏi Ê-xơ-tê: “Hỡi hoàng hậu Ê-xơ-tê, ái khanh xin điều gì? Ta sẽ ban cho. Ái khanh thỉnh cầu điều chi? Dù đến nửa vương quốc thì ta cũng bằng lòng!”.+ 3 Hoàng hậu Ê-xơ-tê thưa: “Tâu bệ hạ, nếu thiếp được ơn trước mặt bệ hạ, và nếu đẹp ý bệ hạ thì xin ban cho điều thiếp thỉnh cầu là mạng sống của thiếp và xin tha mạng cho dân tộc thiếp.+ 4 Vì chúng thần, cả thiếp và dân tộc thiếp, đều đã bị bán+ để bị tiêu diệt, giết chết và diệt trừ.+ Nếu chúng thần chỉ bị bán làm nô lệ thôi thì thiếp cũng đành nín lặng. Nhưng không nên để tai họa này xảy ra vì sẽ gây thiệt hại cho bệ hạ”.

5 Vua A-suê-ru bèn hỏi hoàng hậu Ê-xơ-tê: “Hắn là ai? Kẻ dám làm chuyện như vậy đang ở đâu?”. 6 Ê-xơ-tê thưa: “Kẻ đối địch và thù nghịch ấy chính là tên Ha-man độc ác này”.

Ha-man khiếp sợ trước vua và hoàng hậu. 7 Vua giận dữ đứng lên, bỏ tiệc rượu và bước ra vườn thượng uyển, còn Ha-man đứng dậy van xin hoàng hậu Ê-xơ-tê cứu mạng vì nhận thấy vua nhất định trừng phạt mình. 8 Vua từ vườn thượng uyển trở vào phòng tiệc rượu thì thấy Ha-man chồm lên ghế dài nơi Ê-xơ-tê đang ngồi. Vua hét lên: “Hắn còn định hãm hiếp hoàng hậu ngay trong cung điện của ta sao?”. Khi những lời ấy vừa ra khỏi miệng vua thì người ta trùm mặt Ha-man lại. 9 Bấy giờ, một triều thần của vua là Hạt-bô-na+ tâu: “Ha-man cũng dựng sẵn một cây cột để treo Mạc-đô-chê,+ là người đã trình báo để cứu bệ hạ.+ Cây cột ấy dựng tại nhà Ha-man, cao 50 cu-bít”.* Nghe vậy, vua phán: “Treo hắn lên đó”. 10 Thế là người ta treo Ha-man lên cây cột mà hắn đã chuẩn bị cho Mạc-đô-chê, rồi cơn giận của vua bèn nguôi.

8 Hôm ấy, vua A-suê-ru giao nhà của Ha-man,+ là kẻ thù của dân Do Thái,+ cho hoàng hậu Ê-xơ-tê; và Mạc-đô-chê vào chầu vua, vì Ê-xơ-tê đã cho vua biết Mạc-đô-chê có quan hệ họ hàng với mình.+ 2 Rồi vua tháo nhẫn đóng dấu+ đã lấy lại từ Ha-man mà trao cho Mạc-đô-chê. Ê-xơ-tê cũng giao cho Mạc-đô-chê cai quản nhà của Ha-man.+

3 Ê-xơ-tê lại tâu với vua lần nữa. Bà sấp mình dưới chân vua, vừa khóc vừa nài xin vua xóa bỏ điều tai hại mà Ha-man người A-gác đã làm, cũng như âm mưu của hắn nhằm chống lại người Do Thái.+ 4 Vua giơ vương trượng bằng vàng ra cho Ê-xơ-tê,+ bà bèn trỗi dậy và đứng trước mặt vua. 5 Bà tâu: “Nếu đẹp ý bệ hạ và thiếp được ơn của bệ hạ, nếu bệ hạ thấy là đúng và đẹp lòng về thiếp thì xin ban chiếu chỉ để bãi bỏ lệnh mà kẻ chủ mưu là Ha-man+ con trai Ham-mê-đa-tha, người A-gác,+ đã viết nhằm tiêu diệt người Do Thái trong mọi tỉnh của bệ hạ. 6 Làm sao thiếp chịu được khi thấy tai họa xảy đến cho dân mình, và làm sao thiếp chịu nổi khi nhìn người thân bị diệt?”.

7 Vua A-suê-ru nói với hoàng hậu Ê-xơ-tê cùng Mạc-đô-chê người Do Thái rằng: “Này, ta đã giao nhà của Ha-man cho hoàng hậu Ê-xơ-tê+ và đã treo hắn lên cây cột,+ vì hắn đã lập mưu để tấn công người Do Thái. 8 Nay các khanh có thể nhân danh vua mà viết điều gì mình muốn vì lợi ích của người Do Thái rồi lấy nhẫn của vua đóng dấu, bởi sắc lệnh nào được viết nhân danh vua và đóng dấu bằng nhẫn của vua thì không thể hủy bỏ”.+

9 Thế là các thư ký của vua được triệu đến vào thời điểm ấy trong tháng thứ ba, tức là tháng Si-van,* nhằm ngày 23. Họ viết mọi điều Mạc-đô-chê ra lệnh cho người Do Thái cũng như cho các phó vương,+ quan tổng đốc và quan lại của các tỉnh+ từ Ấn Độ đến Ê-thi-ô-bi, gồm 127 tỉnh, tỉnh nào theo chữ viết của tỉnh ấy, dân nào theo ngôn ngữ riêng của dân ấy, còn người Do Thái thì theo chữ viết và ngôn ngữ của họ.

10 Ông viết sắc lệnh ấy nhân danh vua A-suê-ru và đóng dấu bằng nhẫn của vua,+ rồi sai người đưa tin gửi đi khắp nơi; họ cưỡi những con ngựa đưa thư tốc hành, là giống ngựa được nuôi để phục vụ hoàng gia. 11 Theo sắc lệnh ấy, vua cho phép người Do Thái trong tất cả các thành tập hợp lại để bảo vệ mạng sống mình; họ có thể tiêu diệt, giết chết và diệt trừ bất cứ thế lực của dân hay tỉnh nào tấn công họ, ngay cả phụ nữ và trẻ nhỏ, cũng như tịch thu tài sản của họ.+ 12 Điều này sẽ diễn ra trên mọi tỉnh của vua A-suê-ru vào cùng một ngày, là ngày 13 của tháng thứ mười hai, tức tháng A-đa.*+ 13 Bản sao của sắc lệnh ấy được ban làm luật trên khắp các tỉnh và được công bố cho mọi dân tộc để người Do Thái có thể sẵn sàng vào ngày đó nhằm báo trả kẻ thù.+ 14 Theo lệnh vua, những người đưa tin cưỡi ngựa hoàng gia đã cấp tốc lên đường. Luật ấy cũng được ban ra trong thành lũy Su-san.+

15 Bấy giờ, Mạc-đô-chê từ hoàng cung đi ra, mặc triều phục bằng vải xanh dương và trắng, đội mão triều lộng lẫy bằng vàng, bên ngoài khoác chiếc áo bằng vải len mịn màu tía.+ Cả thành Su-san reo hò mừng rỡ. 16 Còn người Do Thái thì thấy nhẹ nhõm, hân hoan vui mừng và vinh dự. 17 Trong tất cả các tỉnh thành, bất cứ nơi nào sắc lệnh và luật của vua được truyền đến, người Do Thái đều hân hoan vui sướng, mở tiệc ăn mừng. Nhiều dân tộc của xứ tuyên bố mình là người Do Thái,+ vì nỗi sợ hãi người Do Thái bao trùm họ.

9 Vào ngày 13 của tháng thứ mười hai, tức là tháng A-đa,*+ khi lời và luật của vua được thi hành,+ ngày mà các kẻ thù của người Do Thái mong đánh bại họ thì tình thế lại đảo ngược, người Do Thái đánh bại những kẻ thù ghét họ.+ 2 Tại mọi tỉnh của vua A-suê-ru,+ người Do Thái tập hợp lại trong các thành mình để tra tay trên những kẻ tìm cách hãm hại họ, và không ai có thể chống cự, vì nỗi sợ hãi về họ bao trùm mọi dân tộc.+ 3 Hết thảy quan lại của các tỉnh, các phó vương,+ quan tổng đốc cùng người xử lý công việc cho vua đều ủng hộ người Do Thái, vì họ nể sợ Mạc-đô-chê. 4 Mạc-đô-chê trở nên có quyền lực+ trong triều đình, và danh tiếng ông đồn ra khắp các tỉnh vì thế lực của Mạc-đô-chê ngày càng lớn.

5 Người Do Thái đánh bại mọi kẻ thù bằng gươm, giết chết và diệt trừ chúng; họ muốn làm gì những kẻ thù ghét mình thì tùy ý.+ 6 Trong thành lũy Su-san,+ người Do Thái đã giết chết và diệt trừ 500 người nam. 7 Họ cũng giết Phạt-san-đa-tha, Đanh-phông, A-ba-tha, 8 Phô-ra-tha, A-đa-lia, A-ri-đa-tha, 9 Phạt-ma-sa-ta, A-ri-sai, A-ri-đai và Va-giê-xa-tha, 10 là mười con trai của Ha-man con trai Ham-mê-đa-tha, kẻ thù của người Do Thái.+ Nhưng sau khi giết chúng, họ không cướp đoạt gì.+

11 Vào ngày đó, người ta báo cho vua số người bị giết tại thành lũy Su-san.

12 Vua nói với hoàng hậu Ê-xơ-tê: “Trong thành lũy Su-san, người Do Thái đã giết chết và diệt trừ 500 người nam cùng mười con trai của Ha-man. Còn trong các tỉnh khác của ta thì họ đã làm gì?+ Bây giờ ái khanh thỉnh cầu điều chi? Ta sẽ ban cho. Ái khanh xin thêm điều gì? Ta cũng bằng lòng”. 13 Ê-xơ-tê thưa: “Nếu đẹp ý bệ hạ,+ ngày mai xin cho phép người Do Thái sống trong Su-san cũng hành động theo luật của hôm nay;+ và xin treo mười con trai của Ha-man lên cột”.+ 14 Vua bèn truyền lệnh thi hành y như vậy. Thế là một luật được ban ra tại Su-san, và mười con trai của Ha-man bị treo lên.

15 Người Do Thái tại Su-san lại tập hợp lần nữa vào ngày 14 tháng A-đa,+ họ giết 300 người nam trong Su-san nhưng không cướp đoạt gì.

16 Những người Do Thái trong các tỉnh khác của vua cũng tập hợp lại và bảo vệ mạng sống mình.+ Họ trừ bỏ kẻ thù,+ giết 75.000 người thù ghét mình, nhưng họ không cướp đoạt gì. 17 Điều đó xảy ra vào ngày 13 tháng A-đa; họ nghỉ ngơi vào ngày 14 và biến ngày ấy thành ngày tiệc tùng vui vẻ.

18 Người Do Thái trong Su-san tập hợp lại vào ngày 13+ và ngày 14;+ họ nghỉ ngơi vào ngày 15 và biến ngày ấy thành ngày tiệc tùng vui vẻ. 19 Vì vậy, người Do Thái sống ở các thành thuộc vùng nông thôn đã biến ngày 14 tháng A-đa thành ngày tiệc tùng vui vẻ, ngày lễ ăn mừng+ và gửi các phần thức ăn cho nhau.+

20 Mạc-đô-chê+ ghi lại những biến cố ấy và gửi thư cho hết thảy người Do Thái trong mọi tỉnh gần xa của vua A-suê-ru. 21 Ông căn dặn họ rằng mỗi năm phải giữ cả ngày 14 lẫn ngày 15 của tháng A-đa, 22 vì vào những ngày ấy, người Do Thái được giải thoát khỏi kẻ thù và trong tháng đó, nỗi đau buồn của họ chuyển sang niềm vui sướng và sự sầu thảm+ của họ trở thành ngày lễ ăn mừng. Họ phải lập những ngày ấy làm ngày tiệc tùng vui vẻ và gửi các phần thức ăn cho nhau cũng như tặng quà cho người nghèo.

23 Người Do Thái đồng ý tiếp tục giữ lễ mà họ đã khởi xướng và làm theo lời Mạc-đô-chê viết cho họ. 24 Nguyên do là Ha-man+ con trai Ham-mê-đa-tha, người A-gác,+ là kẻ thù của cả dân Do Thái, đã âm mưu tiêu diệt người Do Thái;+ hắn đã bắt Phu-rơ,+ tức là bắt thăm, để khiến họ hoảng sợ rồi tiêu diệt họ. 25 Nhưng khi Ê-xơ-tê đến trước mặt vua, vua ban chiếu chỉ này:+ “Hãy để âm mưu độc ác của hắn nhằm hãm hại người Do Thái+ đổ lại trên đầu hắn”. Vậy, người ta treo hắn và các con trai hắn lên cột.+ 26 Đó là lý do họ gọi những ngày ấy là Phu-rim, theo tên của cái Phu-rơ.*+ Thế nên, vì cớ mọi lời được viết trong bức thư này và những điều họ chứng kiến liên quan đến vấn đề ấy cùng chuyện đã xảy đến với họ, 27 người Do Thái buộc chính mình cùng con cháu và tất cả những người kết hợp với họ+ phải ăn mừng hai ngày ấy và làm theo lời đã viết về những ngày ấy, vào thời điểm đã ấn định hằng năm. 28 Mỗi gia đình và mỗi tỉnh thành phải nhớ và giữ những ngày ấy trong mọi thế hệ; người Do Thái không được bỏ qua các ngày Phu-rim, và con cháu họ cũng không được ngưng kỷ niệm những ngày ấy.

29 Rồi hoàng hậu Ê-xơ-tê, là con gái A-bi-hai, cùng Mạc-đô-chê người Do Thái lấy toàn quyền mà viết lời xác nhận bức thư thứ hai về Phu-rim. 30 Ông dùng những lời hòa nhã và chân thật mà viết rồi gửi cho hết thảy người Do Thái trong 127 tỉnh+ thuộc vương quốc của A-suê-ru+ 31 để xác nhận việc giữ các ngày Phu-rim vào thời điểm đã ấn định, y như Mạc-đô-chê người Do Thái và hoàng hậu Ê-xơ-tê truyền dặn,+ đúng theo điều họ buộc mình cùng con cháu phải thực hiện,+ kể cả việc kiêng ăn+ và nài xin.+ 32 Mệnh lệnh của Ê-xơ-tê đã xác nhận những vấn đề liên quan đến Phu-rim,+ và nó được ghi lại trong sách.

10 Vua A-suê-ru bắt dân trên đất liền và các hải đảo phải làm lao dịch.

2 Mọi việc mạnh mẽ và oai hùng của vua, cùng lời tường thuật chi tiết về sự cao trọng của Mạc-đô-chê+ mà vua ban cho ông+ đều được ghi trong sách lịch sử+ thời các vua của Mê-đi và Ba Tư.+ 3 Mạc-đô-chê người Do Thái đứng hàng thứ nhì, chỉ sau vua A-suê-ru. Ông được dân Do Thái hết mực kính trọng và được toàn thể anh em mình tôn trọng. Ông mưu cầu lợi ích cho dân mình và bảo vệ quyền lợi* cho hết thảy con cháu họ.

Người ta cho rằng ông là Xét-xe I, con trai của Đa-ri-út Đại đế (Đa-ri-út Hi-ta-bi).

Hay “Cút-sơ”.

Hay “cung điện”.

Hay “Su-sa”.

Hay “bình; ly”.

Hay “hạn chế”.

Hay “thủ tục”. Ds: “thời cuộc”.

Hay “được xoa bóp”.

Được gọi là Giê-hô-gia-kin nơi 2V 24:8.

Hay “người chăm sóc”.

Nghĩa là “cây sim”.

Hay “tình yêu thương thành tín”.

Hay “được xoa bóp”.

Hay “việc xoa bóp”.

Hay “cùng việc xoa bóp dành cho phụ nữ”.

Xem Phụ lục B15.

Hay “tình yêu thương thành tín”.

Xem Phụ lục B15.

Xem Phụ lục B15.

Một ta-lâng tương đương 34,2kg. Xem Phụ lục B14.

Cũng có thể là “Hạ thần sẽ sung vào ngân khố triều đình 10.000 ta-lâng để trả cho những người làm công việc này”.

Khoảng 22,3m. Xem Phụ lục B14.

Khoảng 22,3m. Xem Phụ lục B14.

Xem Phụ lục B15.

Xem Phụ lục B15.

Xem Phụ lục B15.

“Phu-rơ” nghĩa là “thăm”. Dạng số nhiều là “Phu-rim”, nói đến ngày lễ người Do Thái ăn mừng vào tháng thứ mười hai theo lịch thánh. Xem Phụ lục B15.

Ds: “lên tiếng để đem lại hòa bình”.

    Ấn phẩm Tiếng Việt (1984-2026)
    Đăng xuất
    Đăng nhập
    • Việt
    • Chia sẻ
    • Tùy chỉnh
    • Copyright © 2026 Watch Tower Bible and Tract Society of Pennsylvania
    • Điều khoản sử dụng
    • Quyền riêng tư
    • Cài đặt quyền riêng tư
    • JW.ORG
    • Đăng nhập
    Chia sẻ